Khoảnh khắc giao thừa đi qua, trả lại cho không gian một sự tĩnh lặng sâu thẳm. Sau những ồn ã của pháo hoa, những lời chúc tụng và những vòng tay siết chặt, thường có một khoảng lặng. Một khoảng lặng tinh khôi. Với tôi, đó là cảm giác chân thực nhất của Năm Mới. Nó giống như khi chúng ta mở một cuốn sách mới, một cuốn sách còn thơm mùi giấy, với 365 trang trắng tinh chưa một nét chữ. Ba trăm sáu mươi lăm ngày tinh khôi đang trải ra trước mắt.
Quyền được viết nên câu chuyện chân thật
Đã có lúc tôi từng cảm thấy một áp lực vô hình trước trang giấy trắng ấy. Một sự thôi thúc phải viết thật hay, thật hoàn hảo. Tôi sợ mình đặt bút sai, sợ một nét mực lem hay sợ câu chuyện của năm mới này sẽ không được rực rỡ như mình kỳ vọng.
Chúng ta thường mang gánh nặng của sự hoàn hảo vào một khởi đầu mới. Nhưng rồi trên hành trình này được đi cùng các bạn tôi dần học được một điều. Cuốn sách 365 trang này không phải một tác phẩm để trình diễn. Nó là một cuốn nhật ký chiêm nghiệm. Và nhật ký thì không cần hoàn hảo. Nó cần sự chân thật.
Chúng ta được trao tặng một cuốn sách trắng không phải để tạo ra một kiệt tác cho người khác đọc mà là để tự tay ghi lại hành trình tìm về chính mình.
Năm mới là một lời nhắc dịu dàng về quyền được bắt đầu. Và chúng ta, mỗi người chúng ta được toàn quyền chọn lựa nét chữ của mình. Chúng ta sẽ viết lên những trang mới này bằng chất liệu gì?
Văn bản mà chúng ta nhận được như một lời gợi ý cho cộng đồng đã nói rằng: Hãy viết bằng sự yêu thương, bằng lòng biết ơn và bằng lòng can đảm.
Tình yêu thương là loại mực không bao giờ phai. Lòng biết ơn là nét chữ khiến trang giấy bừng sáng. Và lòng can đảm là sức mạnh của bàn tay giữ cho cây bút vững vàng ngay cả khi đi qua những đoạn gập gềnh. Viết bằng lòng can đảm để sống một cuộc đời muôn màu. Một cuộc đời mà chỉ bạn mới có thể tạo nên cho chính bạn.

Vẻ đẹp của sự đồng hành trên hành trình muôn màu
Sẽ có những ngày trang viết của chúng ta là một màu xanh hy vọng. Sẽ có những ngày là màu vàng của niềm vui đủ đầy. Cũng sẽ có những ngày là một màu xám nhạt của sự trầm tư hoặc cả một vệt đen của nỗi buồn vừa đi qua. Tất cả đều là một phần của bức tranh muôn màu ấy.
Can đảm không phải là chỉ viết những điều tốt đẹp. Can đảm là dám viết cả những điều không như ý, dám đối diện với sự mong manh của mình và xem đó là một phần của hành trình. Can đảm là không ngừng học hỏi từ chính những trang viết cũ.
Và điều tuyệt vời nhất trên hành trình 365 ngày này chúng ta không phải là những người viết đơn độc. Chúng ta, những người bạn đồng hành đang ở đây cùng nhau.
Chúng ta không so sánh cuốn sách của mình với người khác. Chúng ta chỉ đơn giản là ngồi lại bên nhau mỗi người với trang viết của riêng mình trong một không gian ấm áp và biết rằng mình không một mình.
Năm mới là thời khắc để chúng ta nhắc nhớ nhau sâu sắc rằng vẻ đẹp của hành trình không nằm ở đích đến. Nó không nằm ở việc ai viết xong trước hay ai có cuốn sách dày hơn, đẹp hơn. Vẻ đẹp nằm ở chính việc ta được đi cùng nhau.
Chúng ta đi cùng nhau để nâng đỡ khi có một người bạn đồng hành mỏi tay cần một điểm tựa. Chúng ta đi cùng nhau để trưởng thành khi trang viết của người này soi sáng cho một góc tối trong trang viết của người kia. Chúng ta đi cùng nhau để làm đẹp thêm cho thế giới xung quanh mình bằng chính sự hiện diện chân thật.

Triết lý dưỡng mình để giúp đời
Trong vòng tròn cho và nhận này tôi luôn được nhắc nhở về một triết lý cốt lõi mà chúng ta cùng chia sẻ: Dưỡng mình giúp đời.
Bạn đẹp nhất khi bạn là chính mình. Bạn không cần cố gắng trở thành một bản sao của ai đó hay không cần ép mình phải viết một câu chuyện giống hệt người khác. Bạn chỉ cần là bạn với tất cả sự nguyên bản của mình. Và để làm được điều đó chúng ta cần một sự nuôi dưỡng bền bỉ.
Dưỡng mình chính là hành động chăm bẵm cho chất liệu bên trong để mực của tình yêu thương luôn đầy và để ánh sáng của lòng biết ơn luôn tỏ.
Khi tâm mình được nuôi dưỡng bằng sự bình an, bằng yêu thương và chân thật nó sẽ trở thành một khu vườn mát lành. Đó là một khu vườn không chỉ cho riêng ta.
Khi ta đủ đầy từ bên trong khu vườn ấy tự nhiên tỏa hương. Sự bình an của ta trở thành một nơi trú ẩn cho những người xung quanh đang bão giông. Lòng trắc ẩn của ta hay sự lắng nghe của ta tự nó có khả năng xoa dịu và thắp sáng.
Đó là cách chúng ta giúp đời một cách tự nhiên nhất. Không phải bằng một nỗ lực gồng gánh mà bằng chính sự bừng nở từ nội lực của mình.
Gieo hạt mầm tỉnh thức cho một năm mới

Hành trình dưỡng mình ấy không đòi hỏi những điều lớn lao. Nó bắt đầu từ những hạt giống rất nhỏ.
Ngày hôm nay trong trang đầu tiên của cuốn sách 365 trang chúng ta có thể khởi đầu bằng một hạt giống nhỏ bé. Có thể là một nụ cười ý thức ta dành cho người đối diện. Có thể là một lời động viên chân thành không phán xét ta trao đi. Hay đơn giản là một trang nhật ký chiêm nghiệm tỉnh thức nơi ta quay về lắng nghe hơi thở và ghi nhận những gì đang thực sự diễn ra bên trong mình. Tất cả chúng đều là những hạt mầm cho một cuộc đời bừng nở phía trước.
Chúng ta không cần thấy cả khu vườn. Chúng ta chỉ cần tập trung gieo hạt mầm của ngày hôm nay. Từng ngày một. Ba trăm sáu mươi lăm hạt mầm được gieo bằng sự ân cần chắc chắn sẽ tạo nên một khu rừng.
Năm cũ đã khép lại. Dù nó là một trang viết thế nào chúng ta cũng đã học được những gì cần học. Giờ đây một trang mới đang mở ra.
Chúng ta hãy cùng nhau giữ lửa cho nhau để viết nên một năm đáng nhớ. Một năm của sự chân thật, của lòng biết ơn và của sự bình an được nuôi dưỡng.
Nguyện chúc cho năm mới của mỗi chúng ta, của bạn và của tôi sẽ tràn đầy yêu thương, ánh sáng và thiện lành.
