RNI

x

Chào bạn! Hãy đăng nhập để bắt đầu hành trình khám phá website của chúng tôi nhé!

banner
Cộng đồng thiện hữu
Đăng bởi Tôn Thị Ngọc Linh

Bao dung cho chính mình để yêu con trọn vẹn hơn

18

0

Khoảng lặng sau tiếng kim đồng hồ và những bóng ma quá khứ

Khi những ồn ào của một ngày dài tắt hẳn, nhường chỗ cho tiếng kim đồng hồ gõ những nhịp đều đặn và khô khốc lên bức tường, tôi mới thực sự có cơ hội đối diện với chính mình. Tôi ngồi bệt xuống tấm thảm giữa phòng khách, trên tay vẫn cầm một mảnh ghép Lego màu xanh mà con đã bỏ dở. Món đồ chơi nhỏ bé, vô tri ấy nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay người lớn bỗng trở nên nặng trĩu, gợi nhắc tôi về sự vụng về của mình trong vai trò kiến tạo tổ ấm.

Đã có lúc, tôi bước vào thế giới của con không phải bằng sự tò mò trong trẻo, mà bằng một tâm thế đầy âu lo. Tôi mang theo hành trang là những mảnh vỡ từ quá khứ, những tổn thương chưa được xoa dịu từ thời thơ bé để rồi vô tình áp đặt chúng lên đôi vai bé nhỏ của con. Tôi từng đòi hỏi ở con sự hoàn hảo và vâng lời tuyệt đối, không phải vì điều đó tốt cho con, mà vì thẳm sâu bên trong, tôi sợ hãi cảm giác thất bại.

Chỉ khi chạm tới triết lý cha mẹ tỉnh thức tại mái nhà RNI, tôi mới bừng tỉnh nhận ra: Bấy lâu nay, tôi đang dùng con như một phương tiện để khỏa lấp những lỗ hổng của chính mình. Những cơn giận dữ không rõ nguồn cơn, những lời gắt gỏng ban chiều thực ra không phải là tiếng nói của tôi hiện tại, mà là tiếng vọng từ quá khứ – từ những lần tôi bị trách phạt năm xưa. Chính những vết thương cũ đã biến tôi thành một người cha mẹ luôn sống trong tâm thế phòng thủ, biến gia đình thành một “chiến trường” tâm lý thay vì là bến đỗ bình yên.

Dùng bao dung và tĩnh lặng để chữa lành

Hành trình chữa lành của tôi bắt đầu từ khoảnh khắc tôi dám nhìn thẳng vào sự thật trần trụi và học cách bao dung với chính mình. Trước đây, tôi thường tự dằn vặt sau mỗi lần nóng giận, nhưng sự dằn vặt đó chỉ làm khoảng cách giữa tôi và con thêm xa. Tôi hiểu rằng, muốn yêu con trọn vẹn, tôi phải học cách ôm ấp đứa trẻ bị tổn thương bên trong mình trước nhất. Sự bao dung không phải là buông thả, mà là chấp nhận rằng chúng ta đều đang trong một tiến trình “giáo dục chậm”, cùng nhau lớn lên.

Tại không gian của sự tỉnh thức, tôi tìm thấy “liều thuốc” mạnh mẽ nhất: Sự tĩnh lặng. Tôi bắt đầu thực hành những “khoảng dừng thiêng liêng”. Thay vì phản ứng ngay lập tức khi con phạm lỗi, tôi chọn cách hít một hơi thật sâu, lùi lại một bước để lắng nghe tiếng lòng mình.

Trong khoảng lặng quý giá đó, tôi tách biệt được đâu là hành vi của con và đâu là cảm xúc, nỗi sợ của chính tôi. Khi cha mẹ biết dừng lại, những rào cản của sự hiểu lầm sẽ tan biến, nhường chỗ cho trí tuệ và tình thương dẫn lối. Đứa trẻ nhờ đó mà có thêm không gian để tự khám phá, tự nhận ra bài học và trưởng thành trong sự an toàn tuyệt đối của tình yêu thương bao la.

Khi cha mẹ bình an, con cái là người thầy vĩ đại

Việc chữa lành chưa bao giờ là chuyện của riêng cá nhân, nó có sức lan tỏa kỳ diệu như dòng suối mát lành tưới tẩm cả gia đình. Khi tâm thế của tôi thay đổi, bầu không khí trong nhà cũng tự nhiên “đổi chiều”. Con tôi bắt đầu cảm nhận được sự an toàn, không còn phải dò xét thái độ của cha mẹ trước khi nói hay làm bất cứ điều gì. Những cuộc trò chuyện trở nên chân thật hơn, nơi mỗi thành viên đều được lắng nghe bằng tất cả sự trắc ẩn.

Tôi bắt đầu nhìn con bằng một đôi mắt khác – đôi mắt của lòng biết ơn. Tôi trân trọng những điều nhỏ bé mà trước đây mình vô tình lướt qua: một cái nắm tay, một ánh mắt lấp lánh, hay thậm chí là sự bướng bỉnh của con. Tôi nhận ra con cái chính là những người thầy lớn nhất dạy chúng ta về lòng bao dung, sự nhẫn nại và khả năng yêu thương vô điều kiện.

Nhiệm vụ của cha mẹ không phải là nhào nặn con theo ý mình, mà là thắp lên ánh sáng bên trong để con tự tin bước đi. Khi người cha mẹ được chữa lành, họ không còn cần con phải trở thành bất cứ ai để làm họ tự hào, bởi chính sự bình yên, tự tại của họ đã là di sản quý giá nhất trao truyền cho thế hệ mai sau.

Nương tựa vào cộng đồng và tìm thấy ngôi nhà trong tim

Trên con đường đầy thử thách này, tôi thầm biết ơn sự hiện diện của những người bạn đồng hành tại RNI. Chúng ta không cô đơn. Chúng ta nâng đỡ nhau bằng những câu chuyện thật, bằng sự hiện diện không phán xét. Mỗi chia sẻ của một người cha, người mẹ trong cộng đồng đều là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc quay về chăm sóc khu vườn tâm hồn của chính mình.

Đêm đã rất sâu. Tôi nhẹ nhàng cất mảnh ghép Lego vào hộp, như cất đi những âu lo của ngày cũ. Nhìn con đang say giấc nồng với hơi thở đều đặn, lòng tôi tràn ngập sự bình an. Tôi hiểu rằng hạnh phúc không phải là đích đến xa xôi, mà nằm ngay trên từng bước chân đi. Tôi không còn vội vã, bởi tôi đã tìm thấy ngôi nhà đích thực – không phải là ngôi nhà gạch đá, mà là ngôi nhà của sự tĩnh tại trong tâm hồn.

Mong rằng mỗi người cha, người mẹ đều tìm thấy ngọn đèn trí tuệ bên trong mình, để soi sáng cho con trẻ bằng tình yêu thuần khiết nhất. Hãy cứ tin tưởng và bước đi, bởi bình yên luôn có sẵn ngay đây, trong từng hơi thở và trong trái tim khao khát yêu thương của chúng ta.

Để lại một bình luận

Lên đầu trang