RNI

x

Chào bạn! Hãy đăng nhập để bắt đầu hành trình khám phá website của chúng tôi nhé!

banner
Cộng đồng thiện hữu
Đăng bởi Thái Hanh

NGÀY TÔI KÝ HIỆP ƯỚC HÒA BÌNH VỚI CHÍNH MÌNH

18

0

Trước đây, tôi ghét những vết sẹo.

Tôi luôn tìm cách che đậy sự vụn vỡ của mình bằng những lớp phấn son của sự mạnh mẽ giả tạo.

Tôi sợ ai đó nhìn thấy mình đang run rẩy, sợ họ thấy tôi không hoàn hảo như bức tranh tôi cố vẽ ra mỗi ngày.

Tôi là cai ngục khắt khe nhất của chính mình.

Nhưng sáng nay, trong không gian tĩnh lặng này, tôi nhận ra một điều giản đơn đến mức đau lòng:

Ánh sáng chỉ có thể lọt vào nơi có vết nứt.

Tôi bắt đầu học cách chạm vào nỗi buồn của mình không phải bằng sự chối bỏ, mà bằng sự trân trọng.

Những vấp ngã năm xưa không phải là tì vết, chúng là hoa văn của sự trưởng thành.

Nếu không có những ngày mưa dầm dề đến thối đất, làm sao tôi hiểu được giá trị của một vạt nắng mong manh?

Nếu không có những đêm thức trắng với cô đơn, làm sao tôi biết ơn một khoảnh khắc được ai đó nắm tay thấu hiểu?

Cảm ơn RNI đã không dạy tôi cách trở nên vĩ đại.

Cảm ơn vì đã dạy tôi cách trở nên thật hơn.

Thật với nỗi đau, thật với niềm vui, và thật với sự bình thường của mình.

Giờ đây, tôi không còn muốn là một chiếc ly pha lê không tì vết nhưng dễ vỡ.

Tôi muốn làm một chiếc gốm Kintsugi – dùng vàng ròng của tình yêu thương để hàn gắn những mảnh vỡ.

Để mỗi vết nứt đều trở thành một niềm kiêu hãnh lấp lánh.

Tôi đã thôi gây chiến với bản thân rồi.

Hôm nay, trời đẹp quá!

 

Để lại một bình luận

Lên đầu trang