Lần đầu tiên tôi nhìn thấy hoa mộc đó là khi mới trở về Việt Nam hơn 3 năm trước. Đến lúc đó tôi mới biết trên đời này có một loài hoa đẹp và thơm một cách mộc mạc mà khó quên đến vậy. Tôi tự nhủ: “Sẽ nhất định trồng một cây hoa mộc ngoài cửa sổ.”
Cái “nhất định” đó cũng mất tới ba năm. Mãi gần đây tôi mới nhờ chú làm vườn tìm mua hoa mộc. Chú nói “Ở Đà Lạt trồng hoa mộc sẽ khó nở hoa vì thời tiết lạnh. Có nở cũng không thơm đâu. Cô vẫn muốn mua sao?”
Tôi gật đầu.
Một tuần sau trong vườn nhà đã có hai cây mộc được đặt trong chiếc chậu màu xanh thật đẹp. Đúng như tôi hằng mong muốn, chỉ có điều… không có hoa!
Mỗi sáng ra vườn tôi đều đi tới hai cây mộc nhìn ngắm chúng. Chạm tay vào từng chiếc lá xanh non, tôi lại nhớ tới những ấn tượng, kỷ niệm đẹp đẽ mà những bông hoa mộc trắng li ti đã để lại trong tôi từ ba năm trước. Tôi thì thầm: “Cảm ơn em đã hiện diện trong khu vườn này. Em đẹp lắm.” Ngày nào tôi cũng trò chuyện vài câu với hai cây mộc như vậy.
Và sáng nay khu vườn được chiêm ngưỡng một sự nhiệm màu. Cây mộc đã nở hoa!
Những chùm hoa trắng li ti dịu dàng, khép mình sau những chiếc lá xanh. Một vẻ đẹp khiêm nhường làm trái tim tôi xao động. Với tôi, không có một mùi hương nào có thể sánh với hương hoa mộc bởi sự dịu dàng, ấm áp và thanh tao. Thấy cây mộc đơm hoa trắng mà trái tim tôi như ca hát.
Chú làm vườn thấy tôi vui vậy cũng lại gần xem và cảm thán: “Hoa mộc trổ bông nhiều thế này ở Đà Lạt tôi thấy thật lạ!”
Tôi thì không thấy lạ. Đất trời tưới tẩm cỏ cây bằng những giọt mưa mát lành. Và tôi mỗi ngày đã tưới tẩm cho hai cây mộc này tình thương, sự trân trọng và nâng niu của mình. Chúng nở hoa như cách đáp lại những gì chúng đã được nhận. Chúng nở hoa như một sự hiến tặng cho đời vẻ đẹp và niềm vui. Cuộc sống là một vòng tròn cho nhận bất tận.
Thiết nghĩ nếu cây cối còn cảm biết được năng lượng của tình thương thì con người chúng ta sẽ bừng nở đẹp đẽ thế nào nếu ta có thể tưới tẩm cho mình và cho nhau bằng những yêu thương chân thật?
