Leo hay hỏi tôi mỗi khi hai mẹ con đi dạo trong rừng:
“Mẹ ơi, mình đã đi dạo ở đây cả trăm lần rồi, sao lần nào mẹ cũng thốt lên “Đẹp quá!” “Con nhìn kìa!?” Ngày nào mình đi mình cũng thấy những cái cây này mà!”
Con trẻ thật chân thật và đáng yêu biết bao!
Đúng thế. Cũng vẫn là con đường đá này. Vẫn là thảm thông xanh thẫm rì rào này. Vẫn là ngọn núi phía xa. Vẫn là mặt hồ phẳng tịnh. Tôi đã thấy khung cảnh này cả trăm lần và hơn thế. Tôi đã đặt cả ngàn vạn bước chân trên con đường mòn cũ này. Thế nhưng, với tôi, mỗi khoảnh khắc đều là duy nhất. Ngày mai tôi cũng sẽ đi dạo. Nhưng tôi của ngày mai sẽ khác tôi của hôm nay chứ. Cánh rừng của ngày mai sẽ khác chứ. Đôi mắt nhìn ngắm cuộc sống của tôi sẽ khác chứ.
Vì thế, với tôi mỗi khoảnh khắc qua đi sẽ không trở lại.
Mỗi bước chân tôi đặt lên mặt đất này đều là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng.
Ngày mai sẽ là một bước chân khác, với một hơi thở khác, những nhịp đập trái tim khác.
Vũ Trụ thật diệu kỳ. Thiên nhiên luôn dạy cho ta những bài học vô giá. Tôi chưa bao giờ nhìn vào thiên nhiên mà thấy ở đó sự “hời hợt, nửa vời”. Thiên nhiên luôn hết lòng. Ánh nắng ban mai sẽ luôn sáng trong trọn vẹn. Ráng chiều lúc hoàng hôn sẽ luôn trầm ấm trọn vẹn. Thông reo sẽ luôn hân hoan trọn vẹn. Có lẽ bởi thiên nhiên thấu hiểu rằng mỗi khoảnh khắc đều là duy nhất, một đi không trở lại, vậy tại sao không hết lòng chân thật? Một sự chân thật huy hoàng!
Tôi thường tự hỏi: Sẽ thế nào nếu con người bước đi trong cuộc đời như thể mỗi bước chân đều là đầu tiên và cuối cùng?
Sẽ thế nào nếu con người sống như thể mỗi phút giây họ đều đang gửi một lời cáo biệt đẹp đẽ tới cuộc đời?
#RubyNguyen #tiengnoitutam #hocvienRNI #truyencamhung #khaivantinhthuc #mindfulcoaching
