RNI

x

Chào bạn! Hãy đăng nhập để bắt đầu hành trình khám phá website của chúng tôi nhé!

banner
Kho tàng tri thức
Đăng bởi admin

Ba nấc thang của sự kết nối: Từ đơn độc đến hòa mình vào dòng chảy

15

0

Đã có một thời gian dài tôi bị cuốn hút bởi hình ảnh của người hùng đơn độc. Bạn biết đấy hình ảnh về một người tự mình leo lên đỉnh núi, tự mình vượt qua bão tuyết, tự mình chữa lành mọi vết thương và tìm ra chân lý. Tôi đã từng tin rằng trưởng thành là phải như vậy. Rằng sự độc lập tuyệt đối hay việc không cần dựa dẫm vào ai chính là biểu hiện cao nhất của sức mạnh.

Và tôi đã thử. Đã có những giai đoạn tôi mang trong lòng những xáo động lớn, những ngã ba mờ mịt và tôi đã cố gắng tự mình giải quyết tất cả. Tôi đóng cửa lại. Tôi ngồi một mình cố gắng suy nghĩ để tìm ra lối thoát, cố gắng gồng lên để tỏ ra mình ổn. Tôi tin rằng đây là hành trình của riêng tôi và việc làm phiền người khác bằng những ngổn ngang của mình là một biểu hiện của sự yếu đuối.

Nhưng bạn biết không? Càng cố gắng độc lập tôi càng thấy mình cô độc. Ngọn lửa bên trong tôi không bùng lên mà nó chỉ leo lét. Bởi vì tôi đã quên mất một điều căn bản.

Không ai đi xa được một mình.

Sự trưởng thành là một sự liên đới

Một hạt mầm muốn nảy nó cần đất. Một cái cây muốn vươn cao nó cần ánh sáng, cần không khí và cần cả một hệ sinh thái rừng nâng đỡ bên dưới. Sự trưởng thành của con người hoá ra không phải là sự độc lập tuyệt đối. Sự trưởng thành là một sự liên đới. Nó là việc ta nhận ra mình là một phần của một mạng lưới kết nối vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ. Nhận ra điều này không phải là yếu đuối mà đó là trí tuệ.

Nhưng hành trình kết nối vĩ đại này nó không bắt đầu bằng việc ta lao ra ngoài và tìm kiếm sự giúp đỡ. Nếu ta làm vậy đó chỉ là sự phụ thuộc hay một cái nắm tay vội vã vì hoảng sợ.

Tôi học được rằng kết nối sâu sắc luôn bắt đầu từ bên trong.

Sự trưởng thành là một sự liên đới
Sự trưởng thành là một sự liên đới

Nấc thang thứ nhất: Kết nối với chính mình

Nấc thang đầu tiên và cũng là nền móng vững chãi nhất là kết nối với chính mình. Đó là khi thay vì đóng sập cánh cửa với mớ hỗn độn bên trong tôi đã học cách ngồi xuống với nó. Tôi đã học cách lắng nghe. Lắng nghe nỗi sợ đang thì thầm điều gì. Lắng nghe sự mỏi mệt đang van nài được nghỉ ngơi. Lắng nghe tiếng nói chân thật của trái tim mình vốn đã bị át đi bởi quá nhiều tiếng ồn của sự phải là.

Kết nối với chính mình là một hành động tri ân với thực tại của bản thân. Là cho phép mình được mong manh. Là trở về với hơi thở. Và khi tôi đã có thể neo mình lại dù chỉ là một chút trong sự thật đó tôi không còn hoảng sợ tìm kiếm sự cứu rỗi từ bên ngoài nữa.

Nấc thang thứ hai: Sức mạnh của sự đồng hành

Đó là lúc nấc thang thứ hai xuất hiện: kết nối với người đồng hành.

Từ cái neo vững chãi của việc tự chấp nhận tôi bắt đầu có dũng khí để mở lòng. Đây là điều kỳ diệu của vòng tròn kết nối chúng ta. Khi tôi mang sự chưa hoàn hảo của mình vào vòng tròn tôi không đến để xin một lời khuyên hay một giải pháp. Tôi đến để được nhìn thấy. Và điều tôi nhận lại còn quý giá hơn mọi lời khuyên. Tôi nhận lại sự hiện diện. Tôi nhận lại một không gian an toàn nơi tiếng lòng của tôi được lắng nghe mà không bị phán xét.

Chính sự đồng hành này đã giữ lửa cho tôi. Khi tôi thấy bạn cũng đang can đảm với hành trình của mình ngọn lửa của tôi được tiếp thêm củi. Khi tôi được lắng nghe năng lượng tắc nghẽn trong tôi bắt đầu được khơi thông. Chúng ta trở thành mảnh đất, là không khí hay là hệ sinh thái rừng cho nhau.

Nấc thang thứ hai: Sức mạnh của sự đồng hành
Nấc thang thứ hai: Sức mạnh của sự đồng hành

Nấc thang thứ ba: Tin tưởng vào dòng chảy cuộc đời

Và rồi khi ta đã an trú trong mình và được nâng đỡ bởi những người đồng hành.

Một điều tuyệt vời nữa bừng nở.

Đó là nấc thang thứ ba: kết nối và tin tưởng vào đời sống rộng lớn.

Khi ta không còn cảm thấy đơn độc trong chính mình hay không còn lẻ loi giữa cộng đồng một niềm tin sâu sắc bắt đầu nảy mầm. Ta nhận ra rằng có một sự nâng đỡ còn lớn hơn cả vòng tròn hữu hình này. Ta bắt đầu tin vào dòng chảy của vũ trụ. Ta tin rằng mọi thứ đến dù là thử thách đều có lý do của nó hay đều là một phần của hành trình gieo nảy đơm. Ta không còn chiến đấu với cuộc đời. Ta học cách nương theo nó. Ta tin rằng ngay cả khi ta không thấy đường thì con đường vẫn đang ở đó.

Nấc thang thứ ba: Tin tưởng vào dòng chảy cuộc đời
Nấc thang thứ ba: Tin tưởng vào dòng chảy cuộc đời

Phép màu của sự cho phép

Đây là lúc phép màu của sự cho phép xảy ra.

Người hùng đơn độc luôn cố gắng kiểm soát mọi thứ. Nhưng người lữ hành được kết nối thì học cách mở lòng. Khi ta mở lòng và cho phép mình được giúp đỡ không chỉ từ một người cụ thể mà là cho phép đời sống giúp đỡ thì những điều cần thiết bắt đầu có đường mà đến.

Đó có thể là một cuốn sách tình cờ rơi vào tay bạn đúng lúc. Đó có thể là một câu nói bâng quơ từ một người lạ khiến bạn bừng tỉnh. Đó có thể là một cơ hội xuất hiện dường như từ hư không. Chúng không phải là ngẫu nhiên. Chúng là sự phản hồi của đời sống khi nó thấy rằng bạn đã sẵn sàng để nhận.

Hành trình nội tâm này rốt cuộc vẫn là hành trình của riêng mỗi chúng ta. Không ai có thể thở thay ta hay cảm nhận thay ta. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta phải đi trên hành trình đó một mình.

Chúng ta ở đây trong vòng tròn này là để nhắc nhau điều đó. Rằng bạn có một cái neo bên trong. Rằng bạn có những người đồng hành bên cạnh. Và rằng bạn luôn đang được nâng đỡ bởi cả một đời sống rộng lớn.

Chỉ cần bạn cho phép.

Để lại một bình luận

Lên đầu trang