Cách đây vài tháng tôi mang về nhà một chậu lan hồ điệp. Khi tôi chọn nó nụ hoa đã vươn mình đầy đặn và hứa hẹn. Tôi đặt nó ở nơi tôi nghĩ là có ánh sáng tốt nhất và mỗi ngày tôi đều đến ngắm. Tôi chờ đợi. Tôi mong mỏi được thấy cái khoảnh khắc kỳ diệu khi cánh hoa đầu tiên bung ra. Một ngày, hai ngày rồi một tuần trôi qua. Những nụ hoa vẫn im lìm. Tôi bắt đầu sốt ruột. Tôi tự hỏi mình có tưới thiếu nước không hay chỗ này thiếu nắng? Tôi di chuyển chậu cây và tôi bón thêm phân. Tôi đã làm mọi thứ có thể để thúc nó nở.
Nhưng bạn biết không? Càng thúc dường như nụ hoa càng co mình lại. Và rồi trong một thoáng mệt mỏi vì chính sự mong cầu của mình tôi đã quyết định thôi. Tôi đặt nó trở lại góc cũ và tôi chỉ đơn giản là làm điều cần làm: tưới nước khi đất khô và tin tưởng.
Sự bừng nở không thể cưỡng cầu
Và rồi một buổi sáng khi tôi gần như đã quên đi sự chờ đợi của mình nó đã nở. Một cánh hoa bung ra rực rỡ và trọn vẹn. Không phải vì tôi đã ép nó. Mà bởi vì nó đã hội tụ đủ những gì nó cần vào đúng thời điểm của nó.
Khoảnh khắc đó tôi chợt nhận ra. Hoa không thể bị ép nở. Và con người chúng ta cũng vậy.
Chúng ta đang sống trong một thế giới tôn vinh sự nở rộ. Chúng ta thấy những thành công hay những màn bừng nở của người khác được trưng bày mỗi ngày. Chúng ta cũng khao khát được như vậy. Chúng ta gieo những hạt mầm dự định và chúng ta muốn thấy nó đơm hoa ngay lập tức. Đã có lúc tôi cũng từng như thế. Tôi đã cố gắng ép bản thân mình phải nở: phải thành công hơn, phải sâu sắc hơn và phải bình an hơn. Tôi đã dùng kỷ luật như một chiếc roi hay tôi đã dùng sự so sánh như một chất kích thích.
Nhưng cũng như nụ hoa kia sự thúc ép từ bên ngoài chỉ khiến nội tâm ta thêm co rút. Cánh hoa của sự bình an không thể bung ra khi ta đang gồng mình. Sự bừng nở thật sự hay sự trưởng thành từ bên trong nó không phải là một hành động ta có thể làm. Nó là một kết quả tất yếu của một quá trình nuôi dưỡng âm thầm. Nó là kết quả của việc hội tụ đủ ba yếu tố: đủ thời gian, đủ ánh sáng và đủ sự chăm sóc.

Nuôi dưỡng cảm thức đủ đầy từ bên trong
Thời gian là để cho rễ bám sâu hay để cho nhựa sống được tích tụ. Ánh sáng là để quang hợp và để chuyển hóa. Và sự chăm sóc là nguồn dinh dưỡng đều đặn.
Vậy ánh sáng và sự chăm sóc cho nội tâm của chúng ta là gì?
Đó chính là cảm thức đủ đầy từ bên trong. Sự đủ đầy này chúng ta đều biết không thể đến từ những thành tích bên ngoài hay từ việc ta hơn một ai đó. Những thứ đó giống như hoa giả đẹp đẽ nhưng không có sức sống. Sự đủ đầy thật sự đến từ việc ta nuôi dưỡng thân và tâm mình một cách đều đặn mỗi ngày.
Nuôi thân có thể chỉ đơn giản là một giấc ngủ đủ, một bữa ăn ta ăn trong tĩnh lặng hay một hơi thở sâu ta dành cho mình khi thấy căng thẳng. Đó là sự chăm sóc nền tảng nhất.
Nuôi tâm là nguồn ánh sáng nội tại. Ánh sáng này là sự tự nhận biết hay là khả năng lắng nghe chính mình. Là khi ta cho phép mình được buồn mà không phán xét. Là khi ta nhận ra mình đang mệt và cho phép mình được nghỉ. Ánh sáng đó là sự chấp nhận trọn vẹn con người mình ngay cả những phần còn đang là nụ mà chưa chịu nở. Sự so sánh với khu vườn của người khác chính là hành động tự che đi nguồn ánh sáng quý giá của bản thân mình.

Kiên nhẫn và tình yêu thương là nguồn dinh dưỡng
Hành trình này đòi hỏi hai điều kiện quan trọng nhất cũng là hai điều khó nhất trong thế giới vội vã này: sự kiên nhẫn và tình yêu thương bản thân.
Đã có lúc tôi cũng từng tin rằng mình phải sửa chữa xong mọi khiếm khuyết thì mới xứng đáng được yêu thương. Nhưng tôi đã nhầm. Chính tình yêu thương bản thân mới là công cụ sửa chữa duy nhất. Nó là nguồn nước.
Và kiên nhẫn chính là yếu tố thời gian. Kiên nhẫn không phải là ngồi im chờ đợi một cách thụ động. Kiên nhẫn là một hành động của niềm tin. Đó là khi ta vẫn tiếp tục tưới nước, vẫn tiếp tục đưa chậu cây của mình ra nơi có ánh sáng dịu dàng mỗi ngày ngay cả khi chưa thấy một nụ hoa nào hé mở. Ta làm điều đó không phải để hoa nở mà bởi vì ta biết đó là điều đúng đắn cần làm cho cái cây ta yêu quý.
Khi kiên nhẫn và yêu thương bản thân trở thành điều kiện đủ thì sự bừng nở sẽ diễn ra một cách tự nhiên. Kỳ nở đó không phải là một sự kiện ồn ào. Nó có thể chỉ là một buổi sáng ta thức dậy và nhận ra lòng mình nhẹ hơn một chút. Hoặc khi ta đối diện với một tình huống cũ và ta thấy mình đã chọn một phản ứng mới bình an hơn. Đó chính là một cánh hoa đã nở.

Cùng nhau giữ lửa và tin tưởng vào mùa hoa của mình
Trong vòng tròn kết nối của chúng ta tôi cảm nhận rõ chúng ta đang cùng nhau làm điều này. Chúng ta đang cùng nhau tạo ra một khu vườn. Chúng ta không ở đây để so sánh xem cây của ai nở hoa to hơn. Chúng ta ở đây để cùng nhau giữ lửa, để tạo ra một không khí ấm áp hay một nguồn ánh sáng chung. Chúng ta lắng nghe câu chuyện ủ mầm của nhau và sự kiên nhẫn của bạn trở thành nguồn cảm hứng cho tôi. Sự thực hành yêu thương bản thân của tôi có thể lại tiếp thêm nước cho mầm cây của bạn.
Chúng ta là những người làm vườn đang học cách tin tưởng vào cái cây của chính mình.
Bạn ạ có thể ngay lúc này bạn đang cảm thấy mình chỉ là một cái nụ im lìm trong khi xung quanh là muôn vàn đoá hoa rực rỡ.
Hãy hít một hơi thở thật sâu.
Thay vì hỏi Làm sao để nở thật nhanh? có lẽ ta chỉ cần tự hỏi: Hôm nay ánh sáng tôi cần là gì? Nguồn chăm sóc nào tôi có thể dành cho mình ngay lúc này?.
Và hãy tin tưởng. Mùa hoa của bạn nhất định sẽ đến.
