Tôi đang nghĩ về những buổi tối yên tĩnh khi công việc trong ngày đã tạm lắng, khi không gian bên ngoài không còn ồn ã. Đó thường là lúc những thanh âm bên trong bắt đầu trỗi dậy. Đôi khi là một nỗi bất an mơ hồ, đôi khi là sự hối tiếc về một lời nói, một hành động hoặc có lúc là một khoảng trống vắng không thể gọi tên.
Đã có lúc phản ứng tự nhiên của tôi là tìm cách lấp đầy sự im lặng đó. Một cuốn sách, một bộ phim, một cuộc trò chuyện phiếm. Bất cứ điều gì miễn là không phải ngồi yên và lắng nghe những gì đang thực sự vận hành bên dưới bề mặt ý thức. Chúng ta bằng cách này hay cách khác đều từng trải qua những khoảnh khắc né tránh như vậy. Né tránh không phải vì chúng ta yếu đuối mà bởi vì việc nhìn thẳng vào sự thật của chính mình, nhìn vào những góc khuất, những nỗi sợ, những khuyết điểm mà ta cố công che đậy là một việc đòi hỏi lòng can đảm phi thường.
Cuộc đối thoại kiên nhẫn với nội tâm
Hành trình mà chúng ta đang đi cùng nhau thực chất là hành trình nuôi dưỡng lòng can đảm đó.
Đối diện với chính mình với tôi giống như một cuộc đấu tranh tâm lý thầm lặng diễn ra mỗi ngày. Nó không phải là một trận chiến ồn ào để chiến thắng hay tiêu diệt. Nó là một cuộc đối thoại kiên nhẫn. Đó là sự dũng cảm để nói dừng lại với những guồng quay bận rộn bên ngoài và nhẹ nhàng quay vào bên trong rồi hỏi mình: Điều gì đang thật sự diễn ra vậy?
Chúng ta sợ hãi điều gì?
Có thể chúng ta sợ rằng mình không đủ tốt, không đủ giỏi giang như hình ảnh mà ta đang nỗ lực xây dựng. Chúng ta sợ mình sẽ làm người khác thất vọng. Chúng ta sợ sự cô đơn, sợ thất bại, sợ bị phán xét. Và hơn hết có lẽ chúng ta sợ phải thừa nhận rằng có những phần trong chính mình mà ta không hề yêu thích.

Món quà ẩn giấu sau sự mệt mỏi
Né tránh cho xong là một lựa chọn dễ dàng trong nhất thời. Chúng ta có thể tạm thời quên đi nhưng cái giá phải trả là sự bình an. Nỗi sợ không được nhìn nhận, khuyết điểm không được thừa nhận thì chúng không biến mất. Chúng chỉ lặn sâu hơn và âm thầm điều khiển những lựa chọn, những phản ứng của ta theo cách mà ta không ý thức được. Chúng ta trở nên cáu kỉnh, mệt mỏi hoặc cảm thấy mắc kẹt trong một vòng lặp mà không hiểu vì sao.
Sự mệt mỏi đó chính nó là một món quà.
Nó là lời nhắc nhở ta cần phải trở về.
Khi chúng ta can đảm soi rọi lại mình dù chỉ là trong một vài hơi thở tĩnh tại một sự kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Chúng ta bắt đầu học cách phân biệt.
Chúng ta nhận ra có những giọng nói trong đầu mình không phải là của mình. Đó là tiếng nói của áp lực xã hội, của sự so sánh với người khác, của những kỳ vọng mà gia đình hay đồng nghiệp đặt lên vai ta. Chúng ta đã mang vác những gánh nặng không thuộc về mình quá lâu đến nỗi tưởng rằng chúng là một phần của bản thân.
Lắng nghe tiếng nói chân thật của bản thể

Và rồi xen kẽ giữa những tạp âm đó ta bắt đầu nghe thấy một tiếng nói khác.
Một tiếng nói rất nhỏ, rất sâu nhưng vô cùng chân thật. Tiếng nói của trái tim, của trực giác và của bản thể nguyên sơ. Tiếng nói ấy không phán xét. Nó chỉ đơn giản là chỉ ra: Điều này làm tôi tổn thương. Tôi thực sự khao khát điều này. Đây không phải là con đường của tôi.
Đây chính là quá trình thanh lọc tâm hồn.
Thanh lọc không phải là loại bỏ những phần xấu. Thanh lọc là mang tất cả ra ánh sáng của sự nhận biết. Khi ta dám nhìn vào nỗi sợ thì nỗi sợ không còn là con quái vật vô hình. Nó trở thành một người đưa tin cho ta biết ta đang trân trọng điều gì, điều gì đang cần được bảo vệ. Khi ta dám nhìn vào khuyết điểm ta thấy được cơ hội để tu dưỡng lòng kiên nhẫn, lòng trắc ẩn và sự tha thứ cho chính mình.
Đây là lúc ta thực sự bước ra khỏi vùng an toàn. Vùng an toàn thật sự không phải là nơi dễ chịu mà là vùng quen thuộc của sự né tránh. Bước ra khỏi nó là dám sống thật với điều mình nghe thấy từ bên trong.
Sức mạnh giải phóng của sự thật
Hành trình này tôi tin chúng ta đều đã và đang trải qua. Sẽ có những lúc ta chùn bước, quay lại với thói quen cũ. Đó là điều rất con người. Điều quan trọng là chúng ta nhận ra và lại dịu dàng chọn lựa một lần nữa. Chúng ta giữ lửa cho nhau trong cộng đồng này không phải bằng cách thúc ép nhau phải thay đổi mà bằng cách tạo ra một không gian an toàn để mỗi người được là chính mình trong cả sự mạnh mẽ lẫn mong manh.
Chính khoảnh khắc chúng ta dám đối diện và chấp nhận sự thật – Tôi đang sợ hãi. Tôi đã sai. Tôi cần giúp đỡ. Tôi thực sự muốn điều này – khoảnh khắc đó trở thành một bước ngoặt.
Sự thật dù khó khăn đến đâu luôn luôn giải phóng.
Khi chấp nhận sự thật gánh nặng của việc phải gồng mình biến mất. Năng lượng không còn tiêu tốn cho việc che đậy hay lẩn tránh nữa. Nó được giải phóng để dùng cho việc kiến tạo. Chúng ta bắt đầu hiểu rõ mình muốn gì và cần sửa gì.
Gieo hạt mầm mới và trở về liên tục

Đây không phải là một công thức đổi đời nhanh chóng. Đây là một sự chuyển hướng từ gốc rễ.
Cuộc đời chúng ta bắt đầu được định hướng lại không phải bởi những mục tiêu hào nhoáng bên ngoài mà bởi một nền tảng vững chãi của bình an nội tại. Chúng ta sống tập trung hơn không phải vì ta ép mình vào kỷ luật thép mà vì ta biết điều gì là quan trọng. Ta sống hết mình hơn không phải để chứng minh điều gì mà vì ta trân trọng từng khoảnh khắc được sống đúng với giá trị của mình.
Chúng ta bắt đầu thực hành gieo những hạt mầm mới. Hạt mầm của sự trung thực với bản thân, hạt mầm của lòng biết ơn và hạt mầm của sự tha thứ. Chúng ta kiên nhẫn nuôi dưỡng chúng mỗi ngày. Chúng ta tin tưởng vào quá trình nảy mầm và đơm trái ngay cả khi chưa thấy kết quả ngay lập tức.
Trong vòng tròn cho và nhận của chúng ta thì chúng ta học cách cho đi sự thấu cảm mà mình nhận được và nhận về sức mạnh từ sự chân thật của người khác.
Hành trình đối diện với chính mình không phải là hành trình đi đến một điểm đích hoàn hảo. Không có một trạng thái thanh lọc xong hay hết sợ hãi.
Nó là một hành trình trở về liên tục. Trở về với hơi thở. Trở về với thực tại. Trở về với trái tim mình nơi luôn có sẵn sự đủ đầy và bình yên chỉ chờ ta lắng nghe.
Và trong sự tĩnh lặng đó mọi định hướng tự nó sẽ tỏ tường.
