RNI

x

Chào bạn! Hãy đăng nhập để bắt đầu hành trình khám phá website của chúng tôi nhé!

banner
Kho tàng tri thức
Đăng bởi admin

Chữa Lành Là Chuyển Hóa: Biến Đau Thương Thành Nội Lực

11

0

Bên hiên nhà tĩnh lặng chậu cây trầu bà đang kể một câu chuyện thầm thì về sự chuyển giao của sự sống. Ngay bên dưới chiếc lá non xanh mướt vừa cuộn mình e ấp là một chiếc lá già đã ngả vàng và lốm đốm những vết dấu của thời gian. Thay vì vội vàng ngắt bỏ chiếc lá cũ kỹ ấy đi như thói quen thường lệ thì tôi chọn cách để nó tự nhiên rơi xuống đất khi đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Khoảnh khắc ấy làm tôi nhận ra rằng trong hành trình chữa lành tâm hồn của chính chúng ta cũng có những quy luật tự nhiên và dịu dàng y hệt như vậy mà đôi khi sự nóng vội của đời sống hiện đại đã làm ta quên mất.

Ký ức đau thương là chất liệu của sự trưởng thành

Chúng ta thường bước vào hành trình chữa lành với một mong cầu rất lớn là làm sao để xóa sạch những ký ức đau buồn hay làm sao để quay trở lại là mình của những ngày chưa từng vấp ngã. Nhưng thực ra chữa lành không phải là một cuộc tẩy xóa hay phủ nhận quá khứ mà là một quá trình chuyển hóa sâu sắc từ bên trong. Những vết thương lòng hay những nỗi buồn đã qua không phải là thứ cần bị loại bỏ vĩnh viễn mà chúng chính là chất liệu thô ráp cần thiết để nhào nặn nên con người vững chãi của chúng ta ngày hôm nay. Giống như việc chiếc lá vàng rơi xuống không hề biến mất mà nó tan vào đất để trở thành lớp mùn tơi xốp nuôi dưỡng cho những mầm xanh mới nhú lên. Ký ức đau thương khi được nhìn nhận đúng đắn sẽ không còn là những mũi gai nhọn làm ta chảy máu mà sẽ chuyển hóa thành nguồn dưỡng chất nuôi lớn nội lực và sự thấu cảm sâu sắc trong tim.

Ký ức đau thương là chất liệu của sự trưởng thành
Ký ức đau thương là chất liệu của sự trưởng thành

Trung thực với cảm xúc là bước đầu của tự do

Bước đi đầu tiên và cũng là bước đi can đảm nhất trên con đường trở về này chính là sự trung thực với cảm xúc của chính mình. Đã bao nhiêu lần bạn cảm thấy buồn bã hay giận dữ hoặc sợ hãi nhưng lại cố gắng đè nén chúng xuống và khoác lên mình một nụ cười gượng gạo để làm hài lòng người khác? Chúng ta thường sợ đối diện với những góc tối trong tâm hồn vì sợ rằng mình sẽ bị nhấn chìm trong đó. Nhưng cảm xúc cũng giống như những vị khách ghé thăm nhà và nếu ta cứ đóng chặt cửa cài then thì chúng sẽ cứ đứng gõ cửa mãi không thôi. Thay vì phán xét bản thân là yếu đuối hay tiêu cực thì hãy thử một lần mở lòng ra và mời những cảm xúc ấy ngồi xuống bên cạnh mình. Hãy quan sát nỗi buồn đang dâng lên trong lồng ngực hay cơn giận đang làm nóng ran khuôn mặt bằng một cái nhìn bao dung và chấp nhận. Chỉ khi ta dám gọi tên và hiện diện trọn vẹn cùng nỗi đau thì năng lượng của sự chuyển hóa mới thực sự bắt đầu được kích hoạt.

Nỗi đau thường không tồn tại độc lập mà nó hay gắn liền với những niềm tin giới hạn và những vòng lặp phản xạ mà chúng ta đã vô tình xây dựng qua nhiều năm tháng. Có thể bạn luôn tin rằng mình không đủ tốt hay mình không xứng đáng được yêu thương nên mỗi khi gặp trắc trở trong các mối quan hệ thì vết thương cũ lại rỉ máu. Để tháo gỡ những nút thắt tâm lý này thì không thể dùng sức mạnh của ý chí để cắt đứt ngay lập tức mà cần sự kiên nhẫn của người gỡ rối tơ vò. Chúng ta cần sự nhận biết sáng rõ trong từng khoảnh khắc để thấy được mình đang phản ứng theo thói quen cũ hay đang hành động từ sự tỉnh thức mới mẻ. Những hành động nhỏ nhất quán mỗi ngày như việc dừng lại hít thở khi thấy mình sắp nổi nóng hay việc tự nhủ một câu khích lệ khi thấy mình thất bại sẽ dần dần tạo nên những đường mòn thần kinh mới tích cực hơn trong não bộ.

Trung thực với cảm xúc là bước đầu của tự do
Trung thực với cảm xúc là bước đầu của tự do

Lòng trắc ẩn với chính mình là nền tảng vững chắc

Trong ngôi nhà chung thân thuộc này chúng ta hay nhắc với nhau về lòng từ bi nhưng có lẽ người cần được nhận lòng từ bi ấy nhiều nhất lại chính là bản thân mỗi chúng ta. Khái niệm tự bi hay trắc ẩn với chính mình là nền tảng vững chắc nhất cho mọi sự chữa lành bền vững. Hãy thử tưởng tượng nếu một người bạn thân của bạn đang đau khổ thì bạn sẽ nói gì với họ? Chắc chắn bạn sẽ không chỉ trích hay thúc ép họ phải vui lên ngay lập tức mà bạn sẽ ôm họ vào lòng và nói rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Vậy tại sao chúng ta lại thường quá khắt khe với chính mình khi vấp ngã? Nuôi dưỡng tâm hồn là một hành trình dài hạn và nó đòi hỏi sự tôn trọng tuyệt đối với nhịp điệu riêng của mỗi người. Đừng ép bông hoa phải nở khi chưa đủ nắng và đừng ép vết thương phải lành khi chưa đủ thời gian chăm sóc. Hãy cho phép mình được yếu đuối và được nghỉ ngơi hay thậm chí là được đi lùi vài bước để lấy đà.

Để quá trình nuôi dưỡng này được diễn ra trong bình an thì việc thiết lập những ranh giới hiền lành là điều vô cùng cần thiết. Ranh giới ở đây không phải là những bức tường đá lạnh lùng ngăn cách ta với thế giới mà là những hàng rào gỗ thưa giúp bảo vệ khu vườn tâm hồn khỏi những sự xâm lấn không mong muốn. Có những mối quan hệ hay những môi trường làm việc hoặc những thói quen tiêu thụ thông tin khiến năng lượng của bạn bị cạn kiệt mỗi ngày. Chữa lành là học cách nói không với những điều không còn phù hợp để dành chỗ cho những điều thực sự nuôi dưỡng sự sống bên trong. Việc từ chối một cuộc hẹn xã giao khi bạn đang mệt mỏi hay việc rời khỏi một cuộc tranh luận vô bổ không phải là ích kỷ mà là hành động của tình thương và trách nhiệm với chính mình. Khi bạn biết trân trọng năng lượng của bản thân thì những người xung quanh cũng sẽ học cách tôn trọng bạn và từ đó những mối liên hệ nâng đỡ sẽ tự nhiên xuất hiện và ở lại.

Lòng trắc ẩn với chính mình là nền tảng vững chắc
Lòng trắc ẩn với chính mình là nền tảng vững chắc

Sức mạnh của sự kết nối và nâng đỡ

Chúng ta may mắn vì không phải đi trên hành trình đơn độc này một mình. Tại cộng đồng này thì sự chữa lành được nhân lên gấp bội nhờ vào sức mạnh của sự kết nối chân thành và tin cậy. Khi một người dám cởi bỏ lớp áo giáp để chia sẻ về nỗi đau của mình thì đó là lúc họ đang trao đi món quà của sự dũng cảm và niềm tin. Và khi những người còn lại lắng nghe với một trái tim rộng mở và không phán xét thì đó là lúc vòng tròn cho và nhận được thiết lập một cách thiêng liêng nhất. Chúng ta không cần phải trở thành những chuyên gia tâm lý hay những người cố vấn tài ba để giúp đỡ nhau. Đôi khi liều thuốc chữa lành hiệu quả nhất chỉ đơn giản là sự hiện diện trọn vẹn và một ánh mắt thấu hiểu hay một cái nắm tay thật chặt để nói rằng tôi đang ở đây cùng bạn.

Sự nâng đỡ trong cộng đồng giống như việc chúng ta cùng nhau giữ lửa trong một đêm đông giá lạnh. Mỗi người góp một chút hơi ấm và một chút củi khô thì ngọn lửa của niềm tin và hy vọng sẽ luôn bập bùng cháy sáng. Có những ngày bạn thấy mình mạnh mẽ và đủ đầy thì hãy chìa tay ra để dìu người khác đứng dậy. Nhưng cũng sẽ có những ngày đôi chân bạn mỏi mệt và trái tim rệu rã thì hãy cứ an tâm ngả đầu vào bờ vai của những người đồng đội. Không ai trong chúng ta là hoàn hảo và cũng không ai có thể mạnh mẽ mãi mãi. Chính sự thừa nhận những khiếm khuyết và sự nương tựa lẫn nhau ấy mới làm nên vẻ đẹp nhân văn và bền chặt của cộng đồng mình.

Chữa lành là lối sống tỉnh thức mỗi ngày

Trở về với bình an không có nghĩa là cuộc đời sẽ thôi không còn sóng gió hay thử thách. Những cơn bão vẫn sẽ đến và đi như một lẽ thường tình của tạo hóa nhưng tâm thế của người đã biết quay về nương tựa nơi chính mình sẽ khác hẳn. Khi nội lực đã được vun bồi từ những chất mùn của khổ đau và khi trái tim đã được mở rộng bằng lòng trắc ẩn thì chúng ta sẽ đón nhận mọi biến cố với một đôi mắt tĩnh lặng và sáng suốt hơn. Chúng ta hiểu rằng mọi sự việc xảy đến đều mang theo một thông điệp hay một bài học nào đó để giúp ta trưởng thành hơn và trọn vẹn hơn. Thay vì phản ứng một cách bản năng và sợ hãi thì ta chọn cách phản hồi bằng sự trầm tĩnh và trí tuệ.

Mỗi buổi sáng thức dậy bạn hãy thử dành vài phút để kết nối với hơi thở và cảm nhận sự sống đang tuôn chảy trong cơ thể mình. Hãy đặt tay lên trái tim và gửi đến bản thân một lời cảm ơn thầm lặng vì đã luôn kiên cường đi qua bao thăng trầm. Hãy nhớ rằng chữa lành không phải là một đích đến để chạy đua mà là một lối sống để thực hành mỗi ngày. Đó là lối sống của sự tỉnh thức và của lòng biết ơn và của sự ân cần với mọi sự sống bao gồm cả chính mình. Những hạt giống bình an mà bạn gieo xuống ngày hôm nay dù nhỏ bé đến đâu cũng sẽ có ngày nảy mầm và đơm hoa kết trái ngọt lành.

Cuộc sống hiện đại ngoài kia có thể cuốn ta đi rất xa với những ồn ào và vội vã nhưng ngôi nhà nội tâm thì vẫn luôn ở đó đợi chờ ta quay về. Đừng đợi đến khi kiệt sức mới bắt đầu nghĩ đến chuyện chăm sóc tâm hồn. Hãy biến việc nuôi dưỡng bản thân trở thành một nghi thức thiêng liêng và đều đặn như việc ta ăn cơm hay uống nước mỗi ngày. Khi tâm hồn bạn được tưới tẩm đầy đủ bằng tình yêu thương và sự hiểu biết thì sự bình an sẽ tự nhiên tỏa ra từ bên trong và lan tỏa đến tất cả những người xung quanh bạn. Đó chính là sự đóng góp ý nghĩa nhất mà bạn có thể mang lại cho thế giới này.

Tôi mong rằng những dòng chia sẻ này sẽ như một cơn mưa rào mát lành tưới xuống mảnh đất tâm hồn đang khao khát sự dịu êm của bạn. Hãy cứ đi những bước thật chậm và thật chắc trên con đường mình đã chọn. Đừng lo lắng nếu thấy mình tiến bộ chậm hơn người khác bởi mỗi loài hoa đều có thời điểm bừng nở của riêng mình. Chỉ cần bạn không bỏ cuộc và vẫn tiếp tục nuôi dưỡng niềm tin vào những điều tốt đẹp thì ánh sáng của sự chữa lành sẽ luôn dẫn lối cho bạn đi qua những đường hầm tối tăm nhất.

Khép lại những dòng này tôi muốn gửi đến bạn một cái ôm thật chặt từ xa và một lời cầu chúc an lành. Mong cho bạn luôn có đủ dũng khí để đối diện với những tổn thương và có đủ sự dịu dàng để ôm ấp lấy chính mình và có đủ niềm tin để tiếp tục gieo trồng những hạt mầm hạnh phúc. Chúng ta đã và đang và sẽ luôn đi cùng nhau trên hành trình trở về ngôi nhà của sự chân thật và yêu thương. Hãy thở nhẹ và mỉm cười vì bạn đang ở đây và bạn đang được sống trọn vẹn trong giây phút này.

Để lại một bình luận

Lên đầu trang