Tôi đã dành nửa đời người
Để làm một cuộc di cư ra bên ngoài
Chạy về phía những ánh đèn không bao giờ tắt
Chạy về phía tiếng vỗ tay
Và những cái gật đầu của đám đông xa lạ.
Tôi bỏ lại sau lưng
Ngôi nhà tâm hồn cửa đóng then cài
Bụi phủ mờ lên những giấc mơ con trẻ
Cỏ dại mọc đầy khu vườn mang tên “bình yên”.
Đến hôm nay
Khi đôi chân rớm máu vì những mảnh sành của kỳ vọng
Tôi mới giật mình
Dừng lại.
Tại RNI này
Tôi học bài học đầu tiên về sự “trở về”.
Không phải là sự thất bại hay rút lui
Mà là cuộc di cư ngược dòng ngoạn mục nhất.
Đi sâu vào bên trong.
Nơi có đứa trẻ đang ngồi bó gối
Chờ một cái ôm
Chờ được lắng nghe tiếng thở của chính mình.
Hóa ra
Hạnh phúc không phải là chinh phục đỉnh núi cao nhất
Mà là biết cúi xuống
Thấy mình vững chãi
Như một cái cây
Dám cắm rễ thật sâu vào lòng đất tối
Để an nhiên xanh
Mặc kệ gió mùa.
