RNI

x

Chào bạn! Hãy đăng nhập để bắt đầu hành trình khám phá website của chúng tôi nhé!

banner
Cộng đồng thiện hữu
Đăng bởi Justin Phan

Đừng “dạy bảo”, hãy kể cho tôi nghe một câu chuyện…

14

0

Đừng “dạy bảo”, hãy kể cho tôi nghe một câu chuyện…

Có bao giờ bạn cảm thấy mệt mỏi trước những lời khuyên đầy tính giáo điều trên mạng xã hội? Những tiêu đề kiểu “Bạn phải thành công”, “Bạn cần sống tích cực” đôi khi vô tình tạo ra một áp lực vô hình, khiến chúng ta muốn đóng cửa trái tim mình lại.

Vừa rồi, mình có theo dõi một chia sẻ rất sâu sắc của cô Ruby Nguyen về ranh giới mong manh giữa truyền cảm hứng và áp đặt. Những lời của cô đã khiến mình phải khựng lại để suy ngẫm về cách mình đang giao tiếp và kết nối với thế giới mỗi ngày.

Sức mạnh của những “khoảng lặng” chân thật Điều chạm đến mình nhất là câu chuyện cô Ruby kể về một cậu sinh viên cực kỳ trầm lặng. Trong suốt khóa học, cậu ấy gần như không tương tác, khiến cô từng lo lắng rằng kiến thức của mình chẳng thể chạm tới em. Nhưng cuối cùng, thứ phá vỡ lớp vỏ bọc ấy không phải là một định nghĩa kinh tế hay một bài học thành công, mà lại là câu chuyện về mẹ của cô.

Cô không nói về “đạo làm con”, cô chỉ kể về hình ảnh người mẹ lúi húi nấu cơm trong nỗi nhớ của một người con xa xứ. Chính khoảnh khắc ấy, cậu bạn kia đã muốn cầm điện thoại lên để gọi về cho mẹ ngay lập tức. Mình chợt nhận ra: Trái tim chỉ mở ra khi nó tìm thấy sự đồng điệu, chứ không phải khi nó bị tấn công bởi logic.

Triết lý “Show, not Tell” – Đừng nói, hãy cho thấy Cô Ruby có nhắc đến một nguyên tắc mà mình tin rằng ai trong chúng ta cũng nên thực hành: Show, not tell. Thay vì dùng những danh từ to tát như “Lòng biết ơn”, cô kể về bát cháo nóng hổi nhận được từ người cộng sự khi cô ốm đến mức không thể nhấc người dậy.

Hơi ấm của bát cháo đó tự nó đã là một bài học về sự tử tế. Khi chúng ta kể một mảnh ghép thật của đời mình, chúng ta không đứng trên cao để dạy bảo bất kỳ ai. Chúng ta đang đứng ngang hàng, trải lòng mình ra để người nghe tự tìm thấy hình bóng của chính họ trong đó. Đó là lúc cảm hứng được lan tỏa một cách tự nhiên nhất, không gượng ép.

Những “khán giả” ở nơi xa xôi nhất Hình ảnh cô Ruby nhìn qua cửa kính ô tô, bắt gặp một người phụ nữ ngồi sau những chồng hàng tạp hóa cũ kỹ ở vùng quê nghèo đang chăm chú xem điện thoại đã thực sự ám ảnh mình. Nó nhắc nhở mình về trách nhiệm của mỗi người khi chia sẻ điều gì đó lên không gian mạng.

Biết đâu, những dòng trạng thái, những video chúng ta đăng tải lại đang là nguồn sáng duy nhất cho một ai đó đang tìm kiếm lối đi giữa những bộn bề cuộc sống? Khi ý thức được điều này, mình thấy mình cần sống tử tế hơn, nhẫn nại hơn và bớt đi những phán xét chủ quan.

Kể chuyện là một sự khiêm nhường Bài học lớn nhất mình rút ra được là: Người truyền cảm hứng thực thụ không cần phải là một người nói giỏi hay một “vị thầy” cao siêu. Họ đơn giản là những người kể chuyện tài ba.

Khi chia sẻ với tâm thế: “Tôi cũng đang học hỏi như bạn, tôi không giỏi hơn bạn”, chúng ta tạo ra một không gian an toàn để người khác bước vào. Kể chuyện chính là nhịp cầu để hai tâm hồn chạm vào nhau mà không cần bất kỳ sự áp đặt nào.

Cảm ơn những lời chia sẻ của cô Ruby Nguyen đã giúp mình hiểu rằng: Để đánh thức một trái tim, đôi khi ta không cần những lời lẽ đao to búa lớn, chỉ cần một câu chuyện chân thành là đủ.


Còn bạn, đã bao giờ bạn cảm thấy rung động trước một câu chuyện bình dị hơn là một lời khuyên sâu sắc chưa? Hãy cùng chia sẻ với mình nhé!

Để lại một bình luận

Lên đầu trang