RNI

x

Chào bạn! Hãy đăng nhập để bắt đầu hành trình khám phá website của chúng tôi nhé!

banner
Kho tàng tri thức
Đăng bởi admin

“EM ĐÃ LỰA CHỌN MỘT LẦN SỐNG HẾT MÌNH…”

16

0

Tôi bắt đầu làm việc từ năm 15 tuổi. Và đi qua rất nhiều công việc. Chưa bao giờ tôi nghĩ có một công việc như tôi đang làm bây giờ. Một công việc mà tôi được tưới tẩm, nuôi dưỡng mỗi ngày bởi sự chuyển hoá của những người tôi có nhân duyên đồng hành. Mỗi ngày khi tôi được đọc, được nghe về sự thay đổi từng chút một của họ, tôi thấy những hạt giống đẹp đẽ bên trong mình cũng đang được nuôi lớn thêm lên. Tôi được trải nghiệm cuộc sống này qua hành trình của họ. Không chỉ một vài, mà hàng trăm, hàng ngàn hành trình bạn ạ. Quý làm sao!

Tôi có một người học trò ở Châu Úc. Khi vừa hoàn thành một nửa chương trình “Khai Vấn Tỉnh Thức”, bạn viết cho tôi một lá thư rất dài. Qua những dòng thư bạn viết, tôi được “trải nghiệm” cả một tuổi thơ rực rỡ của bạn nơi làng quê Việt Nam giản dị, hồn nhiên – thứ mà một người sinh ra ở thành phố như tôi không bao giờ hiểu được. Rồi bạn kể về từng chặng đời tiếp theo của bạn – ra nước ngoài, lập nghiệp, mưu sinh, kết hôn, gây dựng mái ấm, đổ vỡ, rồi đứng lên… Biết bao tâm tư, nỗi niềm, bao trải nghiệm sống gói ghém trong một câu chuyện gửi tôi. Thật đáng quý biết bao!

Bạn nói với tôi rằng khi chạm tới khai vấn và tất cả những công cụ tuyệt vời của phương pháp này, bạn thấy mình như “một con cá mắc cạn bấy lâu nay gặp được dòng nước”. Bạn nhìn nhận sáng rõ từng điểm mạnh điểm yếu và giới hạn của bản thân để rồi từng ngày một, dung lượng trái tim cứ mở rộng dần ra để bao dung cho mình, cho người. 

Đứng trước những biến cố lớn của đời sống như sự đổ vỡ, chia ly, con người ta đâu tránh khỏi đau buồn, nuối tiếc, oán trách. Những gì bạn viết cho tôi chân thực biết bao: “Nếu như trước kia em sẽ không thể bình tĩnh được, nhưng nhờ có khai vấn, em lựa chọn sự bình an và quay trở về nhìn nhận lại bản thân mình và nhận ra ở mình cần thay đổi những gì, cần bắt đầu lại như thế nào!”

Đúng là trong cuộc đời này, mọi thứ xảy đến cũng là để nhắc cho ta biết quay về nhìn nhận nơi mình để hiểu mình, thương mình và một cách đầy tỉnh thức, đưa mình đi tiếp như thế nào.

Cuối thư bạn chia sẻ cùng tôi những quyến luyến, bịn rịn khi sắp rời xa lớp học, rời xa nơi mà bạn gọi là “một ngôi nhà quá nhiều tình thương trong đó, nơi mà em luôn có cảm giác đã thuộc về từ rất lâu rồi.” 

Tôi muốn nói bạn rằng: khi ta cùng học, cùng hành, cùng nhìn về một hướng, cùng giữ chung một nguyện đẹp trong trái tim, thì ta có bao giờ rời xa nhau dù ta ở bất cứ nơi đâu trên thế giới này.

Và tôi sẽ luôn nhắc mình về điều bạn viết cho tôi như một nguồn động lực để bền bỉ, vững chãi hơn trên con đường giáo dục chậm.

“Khai vấn tỉnh thức đã giúp em trưởng thành và lựa chọn một lần sống hết mình trong tự do yêu thương Cô ạ!”

Còn bạn, hãy tag tên một người thầy hay chia sẻ một điều đã giúp bạn trưởng thành trong phần bình luận nhé. 

Chúc bạn một tuần mới an vui!

Để lại một bình luận

Lên đầu trang