Tôi đã chạy một quãng đời rất vội
Quên cả tên mình giữa phố thị lao xao
Khoác lên vai những kỳ vọng quá cao
Đêm trở về thấy lòng mình rỗng tuếch.
Cứ mải miết đóng vai người mạnh mẽ
Sợ yếu mềm, sợ ai đó chê bai
Giấu tổn thương vào tận đáy, chôn hoài
Để nụ cười chỉ còn là chiếc áo.
Rồi một ngày đôi chân chùn, mệt lả
Tôi tìm về nương náu chốn bình yên
RNI đây, như trút bỏ ưu phiền
Dạy tôi biết cúi đầu nghe nhịp thở.
Tôi gặp lại đứa trẻ mình từng bỏ lỡ
Ngồi co ro nơi góc tối tâm hồn
Nó khóc òa sau những trận bão dông
“Sao bỏ em? Sao bắt em gồng gánh?”
Lần đầu tiên, tôi thấy lòng hiu quạnh
Ôm lấy mình, xin lỗi nhé, thương ơi!
Nước mắt rơi rửa sạch bụi cuộc đời
Vết thương cũ bắt đầu lên da thịt.
Cảm ơn người, người Thầy gieo tri thức
Dẫn tôi đi qua những khúc đường hầm
Để hôm nay giữa cuộc sống thăng trầm
Tâm vẫn tĩnh như mặt hồ yên ả.
Đường còn dài, dẫu còn nhiều vất vả
Tôi đã tin vào sức mạnh bên trong
Biết thương mình, biết gạn đục khơi trong
Hạnh phúc nở… ngay trên từng bước chậm.
