RNI

x

Chào bạn! Hãy đăng nhập để bắt đầu hành trình khám phá website của chúng tôi nhé!

banner
Kho tàng tri thức
Đăng bởi admin

Hành trình tìm lại chính mình: chiếc la bàn nội tâm

11

0

Đã có một thời gian dài, tôi tin rằng mình đang đi đúng hướng. Tôi có trong tay những tấm bản đồ chi tiết do người khác vẽ: con đường sự nghiệp nên thế này, một cuộc sống thành công phải có những kia. Tôi cần mẫn đi theo từng chỉ dẫn, đánh dấu vào từng cột mốc đạt được và tin rằng mình đang tiến về phía trước. Nhưng lạ thay, càng đi, tôi càng cảm thấy mình như đang ở một nơi xa lạ. Ngôi nhà tôi xây nên thật đẹp đẽ theo chuẩn mực của mọi người, nhưng bên trong, tôi lại thấy mình như một người khách trọ.

Nỗi thất lạc giữa những kỳ vọng

Đó là cảm giác thất lạc ngay giữa cuộc đời mình. Một cảm giác mơ hồ, không dễ gọi tên, nhưng lại thấm sâu vào từng hơi thở. Nó là sự mệt mỏi không đến từ công việc, mà đến từ việc phải gồng mình để trở thành một phiên bản không thực sự là mình. Nó là sự trống rỗng len lỏi vào những khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi, khi những tiếng ồn của bận rộn tạm lắng xuống. Tôi đã đi lạc từ lúc nào mà không hề hay biết.

Phải chăng chúng ta ai cũng từng có lúc cảm thấy như vậy? Bị cuốn đi giữa những kỳ vọng của gia đình, áp lực từ xã hội, và những hình mẫu thành công lấp lánh trên mạng. Chúng ta bận rộn thu thập những mảnh ghép từ bên ngoài để xây dựng nên con người mình, mà quên mất rằng sâu thẳm bên trong, đã có sẵn một bản thiết kế nguyên sơ. Tiếng nói của đám đông át đi tiếng thì thầm của nội tâm. Sự so sánh trở thành kim chỉ nam, đẩy chúng ta vào một cuộc đua không hồi kết, nơi vạch đích luôn di chuyển. Và rồi, ta thất lạc.

Nỗi thất lạc giữa những kỳ vọng
Nỗi thất lạc giữa những kỳ vọng

Tìm lại chiếc la bàn trong sự tĩnh lặng

Hành trình trở về của tôi không bắt đầu bằng một quyết định lớn lao hay một cuộc cách mạng. Nó bắt đầu bằng một sự cho phép. Cho phép mình được dừng lại. Cho phép mình được thừa nhận rằng: tôi đang không ổn. Giữa một tuần đầy những cuộc họp và hạn chót, tôi tìm thấy một khoảng lặng trên chiếc ghế cũ. Tôi không làm gì cả. Chỉ ngồi đó và thở.

Và trong sự tĩnh lặng đó, lần đầu tiên sau một thời gian rất dài, tôi nghe thấy.

Không phải là một giọng nói vang dội, mà là một cảm giác rất khẽ. Một sự thôi thúc nhẹ nhàng, một cảm nhận về đúng và sai không dựa trên logic hay bằng chứng, mà dựa trên sự cộng hưởng từ sâu bên trong. Giống như chiếc la bàn bị xoay tròn giữa một vùng nhiễu động từ trường, nay đã tìm lại được sự tĩnh tại để kim của nó có thể run rẩy chỉ về hướng Bắc. Tôi nhận ra, la bàn ấy chưa bao giờ mất. Nó chỉ bị tiếng ồn ào của ngoại cảnh làm cho nhiễu loạn.

Đó là khoảnh khắc của sự nhận diện. Nhận diện ra rằng có một nơi chốn bên trong mình không bị ảnh hưởng bởi những kỳ vọng hay phán xét. Nơi đó là nhà. Và hành trình thực sự không phải là đi tìm một bản thể mới, mà là dọn dẹp những lớp bụi bặm đã che mờ con người mình vốn là.

Tìm lại chiếc la bàn trong sự tĩnh lặng
Tìm lại chiếc la bàn trong sự tĩnh lặng

Nuôi dưỡng hành trình đi vào bên trong

Hành trình trở về, vì thế, là một hành trình đi vào bên trong. Nó không đòi hỏi chúng ta phải từ bỏ thế giới, mà là học cách đi giữa thế giới với chiếc la bàn nội tâm trên tay. Mỗi ngày, chúng ta thực hành việc lắng nghe. Lắng nghe cảm giác của cơ thể khi đưa ra một quyết định. Lắng nghe sự bình an hay bất an trỗi dậy khi ta lựa chọn một con đường. Chiếc la bàn ấy không cho ta biết chính xác mọi ngã rẽ, nhưng nó cho ta biết khi nào ta đang đi đúng với phương hướng của tâm hồn mình.

Việc này cần sự nuôi dưỡng. Giống như gieo một hạt mầm, ta cần kiên nhẫn tưới tẩm cho nó bằng những khoảnh khắc tĩnh tại, bằng những hơi thở có ý thức, bằng lòng trắc ẩn dành cho chính mình mỗi khi lỡ quên và lại bị cuốn đi. Trong vòng tròn của chúng ta, tôi thấy thật rõ năng lượng của sự nuôi dưỡng chung này. Chúng ta ở đây, cùng nhau giữ lửa. Chúng ta tạo ra một không gian an toàn để mỗi người có thể lấy la bàn của mình ra, lau chùi nó, và học cách tin tưởng vào những chỉ dẫn thầm lặng của nó. Chúng ta không đưa cho nhau tấm bản đồ, mà chỉ nhắc nhau rằng mỗi người đã có sẵn một chiếc la bàn quý giá.

Nuôi dưỡng hành trình đi vào bên trong
Nuôi dưỡng hành trình đi vào bên trong

Nghệ thuật của việc quay về

Bạn ạ, nếu có lúc nào đó bạn cảm thấy mình đang chơi vơi, đang mặc một chiếc áo không vừa vặn với mình, hãy thử dừng lại.

Hãy cho mình một khoảng lặng.

Hít một hơi thở thật sâu và lắng nghe xem sự bình an đang ở đâu. Chiếc la bàn bên trong có thể không nói cho bạn biết phải làm gì, nhưng nó sẽ luôn cho bạn biết cảm giác được trở về nhà là như thế nào. Con đường ấy không phải lúc nào cũng bằng phẳng, nhưng đó là con đường duy nhất mà ở cuối mỗi ngày, ta có thể cảm thấy một sự đủ đầy chân thật, một sự an yên không cần vay mượn từ bất cứ điều gì bên ngoài.

Và có lẽ, việc tìm thấy chính mình không phải là một đích đến, mà là nghệ thuật của việc quay về, mỗi ngày.

Để lại một bình luận

Lên đầu trang