Có những buổi sáng sớm tôi thức dậy khi bầu trời còn mờ hơi sương và ngồi yên bên hiên nhà chỉ để ngắm nhìn một nụ hoa đang e ấp. Bạn biết không có lẽ chúng ta thường chỉ chú ý đến đóa hoa khi nó đã bung nở rực rỡ nhất hoặc khi hương thơm đã lan tỏa khắp không gian. Chúng ta trầm trồ trước vẻ đẹp hoàn mỹ ấy và thầm ước ao mình cũng có được khoảnh khắc tỏa sáng như vậy. Nhưng trong cái tĩnh lặng của buổi sớm mai ấy tôi nhận ra một điều giản dị mà sâu sắc. Đó là vẻ đẹp thực sự không chỉ nằm ở giây phút cánh hoa bung mở mà nằm ở cả một hành trình dài đằng đẵng trước đó. Hành trình của sự hội tụ.
Sự tĩnh lặng trước khoảnh khắc ban mai
Tôi đã từng tự hỏi mình rất nhiều lần về những giấc mơ và những dự định còn dang dở. Tại sao mình đã cố gắng rất nhiều mà kết quả vẫn chưa đến. Tại sao mình đã gieo hạt rất lâu mà mặt đất vẫn im lìm. Đã có lúc tôi hoài nghi chính mình và hoài nghi cả con đường mình đang đi. Nhưng rồi khi nhìn nụ hoa kia tôi hiểu rằng không có phép màu nào là ngẫu nhiên cả. Sự bừng nở không phải là một hành động tách rời mà là kết quả tất yếu của một quá trình tích lũy. Nó cần nhựa sống âm thầm chảy trong thân. Nó cần ánh nắng mặt trời. Nó cần hơi ẩm từ đất và cả luồng sinh khí của đất trời. Tất cả những yếu tố ấy phải hội tụ lại vừa vặn và đủ đầy thì nụ hoa mới có thể tách vỏ để vươn mình.
Chúng ta thường hay nói về những điều kỳ diệu trong cuộc sống như thể đó là món quà từ trên trời rơi xuống. Nhưng nếu nhìn sâu vào bản chất bằng một tâm thế bình an và chậm rãi bạn sẽ thấy kỳ diệu chính là quả chín của sự hội tụ đúng mùa. Nó là lúc mọi nỗ lực âm thầm bên trong gặp gỡ được nhân duyên bên ngoài. Không sớm hơn và cũng không muộn hơn.

Nuôi dưỡng dòng nhựa sống bên trong
Hãy thử hình dung về dòng nhựa sống đang chảy trong thân cây. Nó không ồn ào và không phô trương. Nó chảy trong bóng tối của lớp vỏ xù xì và kiên nhẫn vận chuyển dưỡng chất từ rễ lên cành. Giấc mơ hay nguyện vọng của chúng ta cũng giống như nụ hoa kia cần một dòng nhựa sống mạnh mẽ để nuôi dưỡng. Dòng nhựa sống ấy chính là nội lực của mỗi người.
Tôi nhớ lại những ngày tháng mình chông chênh nhất. Đó là lúc tôi cảm thấy bên trong mình cạn kiệt và rời rạc. Tôi muốn làm rất nhiều thứ nhưng tâm trí thì lo âu còn trái tim thì sợ hãi. Năng lượng của tôi bị phân tán đi khắp nơi. Lúc ấy tôi giống như một cái cây muốn ra hoa nhưng lại quên mất việc phải bám rễ thật sâu vào lòng đất. Tôi đã chạy theo những hào nhoáng bên ngoài mà quên mất việc quay về nuôi dưỡng khu vườn nội tâm.
Sự bừng nở chỉ thực sự diễn ra khi chúng ta biết cách quay về và chăm sóc cho dòng nhựa sống của mình. Đó là sự kết hợp trọn vẹn giữa Tâm, Ý và Nguyện Lực. Tâm là sự rung động chân thành của trái tim khi bạn thực sự khao khát mang lại giá trị tốt đẹp. Ý là sự sáng rõ của trí tuệ để biết mình cần đi hướng nào. Và Nguyện Lực là sự cam kết bền bỉ không bỏ cuộc dù ngoại cảnh có biến động ra sao. Khi ba yếu tố này chưa hội tụ thì mọi hành động của chúng ta thường chỉ mang tính chất gượng ép hoặc may rủi. Nhưng khi Tâm Ý Nguyện Lực cùng nhìn về một hướng và cùng dồn năng lượng vào một điểm thì sức mạnh tạo ra là vô cùng to lớn.
Bạn hãy thử lắng nghe lại chính mình xem dòng nhựa sống bên trong đang chảy như thế nào. Có khúc nào đang bị tắc nghẽn bởi nỗi sợ hay không. Có nơi nào đang bị rò rỉ bởi những toan tính thiệt hơn hay không. Việc chữa lành và khơi thông dòng chảy ấy quan trọng hơn rất nhiều so với việc cố gắng ép mình phải thành công ngay lập tức. Hãy cho phép mình được chậm lại một chút để tích lũy năng lượng. Sự tĩnh tại hôm nay chính là nguồn dinh dưỡng cho sự bừng nở ngày mai.

Khi nội tâm sẵn sàng thì ngoại duyên sẽ đến
Có một quy luật rất đẹp của vũ trụ mà tôi may mắn chiêm nghiệm được qua những thăng trầm. Đó là quy luật của sự cộng hưởng. Chúng ta thường nghe câu nói rằng khi người học trò sẵn sàng thì người thầy sẽ xuất hiện. Điều này không chỉ đúng trong việc học đạo mà đúng trong mọi khía cạnh của cuộc sống.
Nhiều lúc chúng ta mải mê đi tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài. Chúng ta tìm kiếm cơ hội và tìm kiếm đối tác hay tìm kiếm một vận may. Nhưng chúng ta quên mất rằng thế giới bên ngoài chỉ là tấm gương phản chiếu thế giới bên trong. Nếu bên trong chúng ta còn hỗn loạn và thiếu hụt thì bên ngoài cũng sẽ chỉ mang đến những hoàn cảnh tương ứng. Ngược lại khi bên trong chúng ta đã hội tụ đủ sự vững chãi và sáng rõ thì vũ trụ sẽ bắt đầu hồi đáp.
Tôi gọi đó là thời điểm của sự giao thoa. Khi năng lượng của bạn đủ lớn và đủ sạch thì tự nhiên những con người phù hợp sẽ đến. Những cơ hội phù hợp sẽ mở ra. Đó không phải là sự giúp đỡ ngẫu nhiên mà là sự rung động cùng tần số. Bạn phát ra tín hiệu nào thì bạn sẽ thu hút những điều tương tự. Khi bạn thực sự muốn cống hiến và phụng sự thì những người cần sự giúp đỡ của bạn sẽ tìm đến. Khi bạn thực sự muốn lan tỏa sự bình an thì những người mang năng lượng chữa lành sẽ xuất hiện quanh bạn.
Đừng quá lo lắng về việc làm sao để kết nối với thế giới bên ngoài. Hãy tập trung vào việc làm cho mình trở nên “đủ đầy” từ bên trong. Giống như hoa hữu xạ tự nhiên hương. Bông hoa không cần phải đi tìm ong bướm. Nó chỉ cần làm tốt việc của mình là tích tụ nhựa sống và nở rực rỡ nhất có thể. Hương thơm của nó sẽ tự động mời gọi những vị khách quý đến thăm. Sự nghiệp và cuộc đời của chúng ta cũng vận hành theo nguyên lý ấy. Hãy cứ gieo hạt và hãy cứ chăm bón và hãy cứ tin tưởng. Vũ trụ luôn có cách sắp xếp trật tự tuyệt vời nhất cho những ai đã sẵn sàng.
Sức mạnh của sự đồng hành và vòng tròn cho nhận
Trong hành trình hội tụ để bừng nở này chúng ta không đơn độc. Dù mỗi người là một cá thể độc lập với con đường riêng nhưng chúng ta lại cùng nương tựa vào nhau trong một hệ sinh thái lớn. Giống như một rừng cây. Những cái cây đứng cạnh nhau không chỉ để che chắn gió bão cho nhau mà bộ rễ của chúng còn đan cài dưới lòng đất để chia sẻ dưỡng chất và thông tin.
Tôi cảm thấy vô cùng biết ơn khi được hiện diện trong vòng tròn này cùng với bạn. Nơi đây chúng ta không chỉ là những người đồng nghiệp hay những người bạn đồng hành mà còn là những người giữ lửa cho nhau. Có những lúc ngọn lửa trong tôi yếu ớt trước gió bão cuộc đời thì chính hơi ấm từ sự hiện diện của các bạn đã giúp tôi nhen nhóm lại niềm tin. Và ngược lại cũng có những lúc sự vững chãi của tôi có thể là điểm tựa cho một ai đó đang chông chênh.
Sự hội tụ không chỉ diễn ra bên trong mỗi cá nhân mà còn là sự hội tụ của cả một tập thể. Khi nhiều trái tim cùng chung một nhịp đập và nhiều khối óc cùng hướng về một mục tiêu tốt đẹp thì nguồn năng lượng tạo ra sẽ cộng hưởng và khuếch đại lên gấp bội. Đó là lúc những điều tưởng chừng như không thể sẽ trở thành có thể. Đó là lúc những giấc mơ lớn được chắp cánh.
Trong vòng tròn cho và nhận này chúng ta học được bài học về sự khiêm nhường và lòng biết ơn. Chúng ta hiểu rằng thành tựu của mình có sự đóng góp của biết bao nhân duyên khác. Không ai có thể tự mình làm nên tất cả. Sự bừng nở của một cá nhân cũng chính là niềm vui chung của cả cộng đồng. Và sự lớn mạnh của cộng đồng lại là mảnh đất màu mỡ để nuôi dưỡng từng hạt mầm cá nhân.

Chấp nhận những khoảng lặng cần thiết
Để có sự hội tụ viên mãn thì không thể thiếu những khoảng lặng. Trong âm nhạc thì khoảng lặng giữa các nốt nhạc tạo nên giai điệu. Trong hội họa thì khoảng trắng tạo nên chiều sâu cho bức tranh. Và trong cuộc đời thì những khoảng dừng là lúc để chúng ta nạp lại năng lượng và sắp xếp lại trật tự nội tâm.
Xã hội hiện đại thường cuốn chúng ta vào guồng quay của sự vội vã. Chúng ta sợ bị bỏ lại phía sau nên cứ mải miết chạy. Chúng ta sợ sự im lặng vì nghĩ rằng đó là sự trì trệ. Nhưng bạn ơi hãy nhìn lại quy luật của tự nhiên. Mùa đông cây cối trút lá và dường như ngủ yên. Nhưng sâu dưới lòng đất thì bộ rễ đang làm việc cật lực để tích trữ năng lượng cho mùa xuân. Nếu không có sự “ngủ đông” ấy thì làm sao có được sự đâm chồi nảy lộc tưng bừng khi xuân sang.
Đừng tự trách mình nếu có những giai đoạn bạn cảm thấy mình dậm chân tại chỗ. Đừng vội vàng thúc ép bản thân phải ra hoa khi chưa đúng mùa. Hãy trân trọng những khoảng lặng ấy. Đó là thời gian quý báu để bạn lắng nghe tiếng nói bên trong và để bạn lọc bỏ những tạp niệm và để bạn vun bồi nội lực. Hãy cứ kiên nhẫn và ân cần với chính mình.
Tôi đã học được cách yêu thương những lúc mình chưa hoàn hảo. Tôi học cách bao dung cho những lần mình vấp ngã hay những lúc mình lạc lối. Bởi tôi hiểu rằng tất cả những trải nghiệm đó đều là nguyên liệu cần thiết để tạo nên con người tôi của ngày hôm nay. Những vấp ngã giúp tôi khiêm tốn hơn. Những nỗi đau giúp tôi thấu cảm sâu sắc hơn. Và những ngày tháng chờ đợi giúp tôi trân trọng hơn giá trị của thành quả. Không có gì là thừa thãi cả. Mọi thứ đều đang hội tụ về đây để chuẩn bị cho khoảnh khắc bừng nở của riêng bạn.
Để sự bừng nở diễn ra tự nhiên
Cuối cùng thì sự bừng nở không phải là một cái đích để chúng ta chiếm đoạt mà là một trạng thái để chúng ta tận hưởng. Khi mọi yếu tố đã hội tụ đủ thì hoa sẽ nở. Đó là một lẽ tự nhiên như hơi thở và như dòng chảy của nước. Chúng ta không cần phải gồng mình lên để chứng minh điều gì cả.
Hãy cứ sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc hiện tại. Hãy cứ làm những việc nhỏ bé hàng ngày với một tình yêu lớn. Hãy cứ giữ cho tâm mình sáng và lòng mình trong. Hãy cứ tin tưởng vào tiến trình của cuộc đời. Khi bạn thôi mong cầu và thôi kiểm soát thì bạn sẽ thấy mọi thứ diễn ra nhẹ nhàng và trôi chảy hơn rất nhiều.
Có một hình ảnh mà tôi rất thích đó là hình ảnh của người làm vườn. Người làm vườn không thể kéo ngọn cây cho nó cao lên. Người làm vườn chỉ có thể tưới nước và bón phân và nhổ cỏ và bắt sâu. Phần còn lại là việc của cái cây và của đất trời. Chúng ta cũng chính là những người làm vườn cho khu vườn tâm hồn của mình. Hãy chăm sóc nó bằng sự kiên nhẫn và tình yêu thương. Hãy tin rằng mỗi hạt mầm thiện lành bạn gieo xuống đều đang được đất mẹ ôm ấp và nuôi dưỡng.
Hôm nay nếu bạn thấy mình vẫn chưa đạt được điều mong muốn thì hãy mỉm cười và thở nhẹ. Có thể đây chưa phải là lúc hoa nở nhưng chắc chắn là lúc rễ đang cắm sâu. Có thể bạn chưa thấy quả ngọt nhưng nhựa sống đang chuyển hóa rất mạnh mẽ bên trong. Hãy cứ tiếp tục hành trình của mình với đôi chân vững chãi và trái tim rộng mở.
Bởi vì khi sự hội tụ đủ đầy thì khoảnh khắc bừng nở sẽ đến rạng rỡ và an nhiên hơn bất cứ điều gì bạn có thể tưởng tượng. Mong cho mỗi chúng ta đều giữ được ngọn lửa niềm tin ấy và đi cùng nhau thật xa trên con đường trở về với chính mình.
