Đã có lúc tôi thường hình dung về tôi của ngày mai. Đó là một phiên bản tôi ngưỡng mộ, một con người ở tương lai dường như tách biệt hẳn với tôi của hiện tại. Tôi của ngày mai sẽ bình thản hơn, dũng cảm hơn, sẽ biết cách yêu thương một cách vô điều kiện và sống thật với giá trị của mình. Còn tôi của hôm nay thì vẫn còn vụng về, còn loay hoay hay còn sợ hãi. Tôi nhìn phiên bản tương lai đó như một đỉnh núi phải chinh phục. Tôi tự nhủ mình phải làm thật nhiều điều – phải thiền nhiều hơn, phải đọc sách nhiều hơn, phải thực hành nhiều hơn – để một ngày nào đó mình xứng đáng trở thành con người đó.
Nhưng bạn biết không? Cách nhìn đó khiến tôi mệt mỏi. Nó tạo ra một khoảng cách vô tận. Nó ngầm khẳng định rằng tôi của hiện tại là chưa đủ. Mỗi lần vấp ngã tôi lại thấy mình trượt xa khỏi đỉnh núi. Và tôi của ngày mai vẫn chỉ là một hình bóng xa xôi hay một lời hứa hẹn mà tôi không chắc mình có thể chạm tới.
Phá vỡ ảo ảnh về sự tách biệt
Cho đến một ngày trong một khoảnh khắc tĩnh lặng tôi chợt nhận ra: Nếu tôi của ngày mai là một con người khác thì tôi đang theo đuổi một ảo ảnh. Nếu tôi của ngày mai là một người tôi phải trở thành thì tôi đang phủ nhận chính mình ngay trong hiện tại.
Và nếu sự thật không phải vậy?
Nếu bạn của ngày mai không phải là một người khác đang chờ ta ở tương lai? Nếu đó chính là bạn của ngày hôm nay nhưng là phiên bản đã gỡ bỏ bớt những lớp vỏ của sự sợ hãi hay của sự thoả hiệp? Nếu đó chính là bạn khi bạn chọn sống dũng cảm hơn một chút, yêu thương hơn một chút và chân thực hơn một chút ngay trong khoảnh khắc này?
Khi đó bạn của ngày mai không còn là một đích đến. Phiên bản đó đang đồng hiện với chúng ta ngay tại đây. Nó là một tiềm năng luôn có sẵn, một hạt mầm bình an nằm sâu trong tâm thức chỉ chờ được chúng ta nhận diện và tưới tẩm.

Thay đổi lộ trình từ “Làm để Là” sang “Là để Làm”
Đây là một sự thay đổi cốt lõi trong cách chúng ta nhìn về sự phát triển. Chúng ta thường bị mắc kẹt trong vòng lặp Làm – Có – Là. Tức là ta tin rằng mình phải làm thật nhiều để có được sự bình an rồi ta mới là một người bình an. Nhưng hành trình nội tâm bền vững lại đi theo chiều ngược lại: Là – Làm – Có.
Sự thay đổi bền vững phải bắt đầu từ bản sắc bên trong xem mình là ai rồi mới biểu hiện ra hành vi xem mình làm gì.
Chúng ta không cố gắng làm những việc của một người ân cần để mong mình trở nên ân cần. Chúng ta bắt đầu bằng việc nhận diện và quyết định: Tôi là một người ân cần. Và rồi từ bản sắc đó ta tự hỏi: Một người ân cần sẽ làm gì trong tình huống này? Có thể họ sẽ chọn một hơi thở sâu thay vì một lời phán xét. Có thể họ sẽ chọn lắng nghe thay vì phản ứng.
Khi ta hành động từ bản sắc Tôi là thì ta không còn gồng mình để trở thành. Ta chỉ đơn giản là đang sống đúng với con người thật của mình. Hành vi lúc này không phải là nỗ lực mà là sự biểu hiện tự nhiên. Bạn của ngày mai được đưa về hiện tại qua chính lựa chọn đó.

Khoảng cách được lấp đầy bằng những lựa chọn nhỏ
Vậy làm thế nào để rút ngắn cái khoảng cách tưởng chừng như vô tận giữa tôi hôm nay và tôi ngày mai?
Câu trả lời không nằm ở một bước nhảy vọt vĩ đại. Nó nằm ở một bước chân nhỏ được lặp đi lặp lại đều đặn.
Khoảng cách giữa hai bản thể không được đo bằng thời gian. Nó được đo bằng tần suất của sự lựa chọn. Mỗi khi bạn đứng trước một ngã ba – một bên là thói quen cũ phản ứng từ nỗi sợ hay sự thiếu thốn và một bên là bản sắc mới lựa chọn từ tình yêu hay sự đủ đầy – và bạn chọn bước về phía bản sắc mới thì ngay khoảnh khắc đó khoảng cách bằng không. Bạn chính là bạn của ngày mai ngay lúc đó.
Một bước nhỏ đó có thể chỉ là một hơi thở.
Nó có thể là việc bạn nhận ra mình đang căng thẳng và cho phép mình dừng lại 5 giây. Nó có thể là việc bạn chọn nói lời tri ân thay vì một lời than phiền. Nó có thể là việc bạn dám nói không với một điều không còn phù hợp dù rất sợ làm người khác thất vọng. Mỗi bước nhỏ đó là một hành động gieo hạt cho bản sắc mới. Sự đều đặn chính là cách ta nuôi dưỡng hay là dòng nước tưới tẩm cho hạt mầm đó nảy lên và đơm hoa.

Sức mạnh của vòng tròn kết nối
Đây là lý do vòng tròn kết nối của chúng ta tồn tại. Hành trình nhận diện và sống từ bản sắc mới này không phải lúc nào cũng dễ dàng. Chúng ta sẽ quên. Chúng ta sẽ bị những thói quen cũ kéo lùi. Chúng ta cần những người đồng hành để giữ lửa.
Trong vòng tròn này chúng ta không cố gắng sửa chữa nhau. Chúng ta ở đây để làm những tấm gương nhắc nhở nhau về phiên bản chân thực nhất của mỗi người. Khi tôi quên mất tôi của ngày mai thì ánh mắt bình an của bạn sẽ nhắc tôi rằng hạt mầm đó vẫn ở trong tôi. Khi bạn hoài nghi về sự dũng cảm của mình thì câu chuyện của tôi về một bước chân nhỏ tôi đã dám bước sẽ tiếp thêm lửa cho bạn. Chúng ta thực hành việc trở về cùng nhau.
Bạn của ngày mai không phải là một người hùng ở nơi xa. Họ đang ở ngay đây trong từng tế bào hay trong từng hơi thở của bạn. Họ đang đồng hiện chờ đợi bạn cất lên tiếng nói của họ.
Và có lẽ câu hỏi quan trọng nhất ta có thể tự hỏi mình mỗi sáng không phải là: Hôm nay tôi phải làm gì để trở nên tốt hơn?
Mà là: Ngay bây giờ, hôm nay, phiên bản chân thực nhất, yêu thương nhất và dũng cảm nhất của tôi sẽ lựa chọn sống như thế nào?
