Sáng nay thức giấc, Đà Lạt lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có. Những cơn mưa đã dừng. Rừng thông sau nhà vẫn rì rào hát khúc ca của sự bình yên. Khoảng xanh mênh mông lại trở về êm ả như chưa từng có những ngày rộn rã. Ánh đèn đã tắt, âm nhạc đã ngừng, nhưng dư âm của hai ngày qua vẫn còn vẹn nguyên – đẹp đẽ, lặng lẽ mà đầy ắp yêu thương.
Những cái ôm thật chặt, những ánh mắt tin yêu trao nhau.
Những giọt nước mắt vỡ òa khi ai đó tìm về được với chính mình.
Những mối quan hệ xa cách được kết nối trở lại chỉ sau một ngày
Những sự bừng ngộ về ý nghĩa cuộc sống và con đường phía trước.
Những luyến lưu không nỡ rời, như thể chúng ta đã thuộc về nhau, thuộc về một điều gì đó lớn lao hơn chính bản thân mình. Và đâu đó trong lòng, chúng ta đều biết: “Mình sẽ còn gặp lại. Sớm thôi.”
Retreat “Lối về trong ta” đã khép lại, nhưng những âm hưởng của nó vẫn còn vang vọng. Trong hai ngày ngắn ngủi, ta như thấy gói ghém trong đó cả một mảnh tâm hồn của biết bao con người. Đó là những trái tim mở ra để lắng nghe và thấu hiểu, là những tâm hồn can đảm bước lên con đường trở về với chính mình.
Và cũng trong hai ngày ấy, cuốn sách “Khai vấn trong từng hơi thở” đã chính thức được ra mắt. Đó không chỉ là một cuốn sách, mà còn là một nhịp cầu – một tiếng gọi mời chúng ta tìm về sự tĩnh tại, sự tỉnh thức trong từng hơi thở để nâng niu trân quý sự sống trong từng khoảnh khắc. Dường như có một sự giao thoa thật kỳ diệu giữa những trang sách và những trải nghiệm của chúng ta trong hai ngày retreat.
Những gì đã diễn ra không chỉ là một chương trình, mà còn là kết tinh của bao sự dụng tâm và tình yêu thương thầm lặng. Từng chi tiết nhỏ nhất đều được chăm chút, bởi một niềm tin chung: “Tất cả vì trải nghiệm của học viên.” Những cộng sự của tôi – những con người phi thường ấy – đã không ngại gió mưa, đã dành hết tâm huyết và tình yêu để kiến tạo nên một không gian an lành và thiêng liêng như thế. Tôi tri ân các bạn, từ tận đáy lòng.
Tri ân hơn 150 con người – những học viên từ khắp mọi miền, từ bao ngả đường đời. Các bạn đã bay hàng trăm, hàng ngàn dặm, để trở về đây, trong những ngày cuối năm bận rộn. Ai cũng hiểu rằng mình “nhất định phải tới”.
Vậy là ta đã trở về. Về với Đà Lạt thương yêu, về bên nhau trong tình thân ấm áp, và quan trọng hơn cả, đã trở về với chính mình. Ra về, dường như có một thứ gì đó thật đẹp, thật thiêng liêng – như một đóa hoa vừa bừng nở ngay trong tâm mình. Một sự nhẹ nhàng, một niềm an nhiên, một cảm giác biết ơn không thể gọi thành lời.
Hành trình này khép lại, nhưng ta biết, đây không phải là kết thúc. Bởi những điều thuộc về nhau rồi sẽ còn gặp lại nhau.
Ta sẽ gặp lại. Sớm thôi. Nhất định vậy.
