Có những ngày tôi nhìn vào danh sách những việc cần làm, nhìn vào mục tiêu mà mình đã đặt ra và cảm thấy một sự mỏi mệt vô hình. Con đường dường như quá dài và đích đến thì quá xa. Đã có lúc sau một vài lần vấp ngã, một vài nỗ lực không mang lại kết quả như ý, tiếng nói của sự trì hoãn hay của sự nghi ngờ bắt đầu cất lên: Có lẽ mình không hợp, Có lẽ mình nên dừng lại, Có lẽ mình không đủ giỏi.
Tôi tin rằng trong cộng đồng của chúng ta trên hành trình nuôi dưỡng bản thân và gieo mầm những giá trị tốt đẹp ai cũng đã từng ít nhất một lần đối diện với tiếng nói đó. Chúng ta đối diện với thất bại. Chúng ta đối diện với sự kiệt sức.
Và trong những khoảnh khắc chênh vênh ấy điều gì đã giữ chúng ta lại? Điều gì đã giúp ta hít một hơi thở thật sâu và chọn lựa bước thêm một bước nữa dù là một bước rất nhỏ?
Quyết tâm là lời thì thầm kiên định
Hôm nay tôi muốn cùng bạn chiêm nghiệm về một loại hành trang nội lực hay một ngọn lửa âm ỉ nhưng bền bỉ bên trong mỗi chúng ta: Sự quyết tâm.
Trong một thế giới ồn ào quyết tâm thường bị hiểu nhầm là sự hiếu chiến, là sự gồng mình hay là lao về phía trước bất chấp. Nhưng trong không gian ấm áp và tĩnh tại của chúng ta tôi mời bạn lắng nghe nó theo một cách khác.
Quyết tâm với tôi không phải là một tiếng gào thét. Nó là một lời thì thầm kiên định.
Nó là ý chí bám rễ sâu vào mục tiêu và vào lý do tại sao mà ta đã chọn. Nó là nguồn năng lượng bên trong được nuôi dưỡng bởi sự thấu hiểu chính mình giúp ta không dễ dàng bỏ cuộc. Khi một cánh cửa đóng lại sự quyết tâm không hoảng loạn hay đập phá. Nó chỉ lặng lẽ quan sát, nghỉ ngơi và rồi thì thầm: Còn cách nào khác không?
Nó là lòng trung thành với ước mơ của mình ngay cả khi đang vấp ngã.

Nỗ lực bền bỉ vượt lên trên giới hạn của tài năng
Tôi cũng từng là người rất tin vào tài năng bẩm sinh. Tôi nhìn những người thành công và nghĩ rằng họ được trời phú hay họ có một xuất phát điểm mà tôi không có. Niềm tin đó một cách vô thức đã cho phép tôi được yếu đuối và cho phép tôi bỏ cuộc sớm khi gặp khó khăn. Vì mình không có tài – đó là một lời bào chữa thật dễ chịu.
Nhưng hành trình trở về này và việc được đi cùng nhau với các bạn đã dạy tôi một điều quý giá: Nỗ lực bền bỉ có thể vượt lên trên giới hạn của tài năng.
Tài năng có thể giúp ta đi nhanh lúc đầu. Nhưng chính sự quyết tâm mới đưa ta đi được đến cuối con đường.
Nhờ có quyết tâm ta có dũng khí để tiến về phía trước. Dũng khí để vượt qua thất bại. Khi ta nhìn thất bại không phải là một bản án cho giá trị con người mình mà chỉ là một phản hồi hay một bài học sự quyết tâm cho ta sức mạnh để học từ bài học đó và thay đổi chính mình. Ta không còn là nạn nhân của hoàn cảnh. Ta trở thành người học trò khiêm tốn của sự sống.
Sự quyết tâm bền bỉ giúp ta kiến tạo nên những cơ hội mới. Cơ hội không tự nhiên đến. Nó nảy mầm từ chính mảnh đất của sự kiên trì. Khi ta không ngừng học hỏi, không ngừng tinh chỉnh và không ngừng gieo đi những hành động nhỏ vũ trụ bằng cách nào đó dường như cũng đáp lại.

Nghệ thuật nuôi dưỡng sự quyết tâm
Nhưng làm thế nào để giữ lửa cho sự quyết tâm nhất là khi chúng ta mệt mỏi?
Đây không phải là một mệnh lệnh phải quyết tâm lên! Mà là một nghệ thuật nuôi dưỡng ân cần.
Đầu tiên và quan trọng nhất chúng ta cần biết chăm sóc thân tâm.
Một ngọn lửa không thể cháy trong một cây đèn cạn dầu. Chúng ta không thể kiên định nếu cơ thể kiệt quệ và tâm trí rối bời. Sự quyết tâm không sinh ra từ sự căng thẳng. Nó sinh ra từ bình an. Vì vậy việc ăn đủ, ngủ đủ, dành thời gian cho hơi thở hay cho sự tĩnh lặng không phải là lười biếng. Đó là hành động thiết yếu để nạp lại năng lượng cho ý chí của mình.
Thứ hai chúng ta cần tìm ra lý do tại sao đủ lớn.
Khi mục tiêu chỉ là tiền bạc hay danh vọng bên ngoài quyết tâm của ta rất dễ lung lay khi gặp sóng gió. Nhưng khi lý do tại sao bám rễ vào giá trị cốt lõi, vào khao khát được cống hiến, được bừng nở hay được sống một cuộc đời ý nghĩa – nó trở thành một mỏ neo không thể lay chuyển. Những lúc muốn bỏ cuộc hãy trở về và lắng nghe lại lý do mà bạn bắt đầu.
Tiếp theo là rèn luyện những thói quen tích cực. Sự quyết tâm được xây đắp từ những thói quen nhỏ. Chọn đọc một trang sách thay vì lướt điện thoại. Chọn nói một lời tri ân thay vì phàn nàn. Chọn ngồi thiền 5 phút thay vì ngủ nướng.
Và hãy hình dung phiên bản tốt đẹp của mình. Không phải để tạo áp lực mà là để có một hình ảnh dẫn đường. Khi ta biết rõ mình muốn trở thành ai ta sẽ dễ dàng hơn trong việc đưa ra những lựa chọn nhỏ hàng ngày.
Một điều vô cùng quan trọng là dũng cảm rời xa những thứ gây xao nhãng.
Môi trường của chúng ta ảnh hưởng rất lớn đến năng lượng của ta. Nếu ta liên tục ở bên những người hay than vãn, tiêu thụ những thông tin tiêu cực thì sự quyết tâm của ta sẽ bị bào mòn. Bảo vệ sự tập trung hay bảo vệ năng lượng của mình cũng chính là đang nuôi dưỡng sự quyết tâm.

Kỷ luật là hình thức của tình yêu thương bản thân
Và rồi chúng ta tạo ra kỷ luật.
Trong không gian chung này kỷ luật không phải là sự trừng phạt. Kỷ luật là một hình thức của tình yêu thương bản thân. Đó là khi ta nói: Tôi yêu bản thân mình đủ nhiều để làm điều cần làm ngay cả khi tôi không thích. Kỷ luật tạo ra cấu trúc và cấu trúc tạo ra tự do.
Cuối cùng chúng ta học cách dừng lại sự trì hoãn. Sự trì hoãn thường bắt nguồn từ nỗi sợ thất bại hoặc sự choáng ngợp. Giải pháp không phải là tự dằn vặt. Giải pháp là chia nhỏ nó ra. Việc nhỏ nhất mình có thể làm ngay bây giờ là gì?
Đó chính là chìa khóa: Biến quyết tâm thành một lựa chọn nhỏ và lặp lại nó mỗi ngày.
Quyết tâm không phải là một thứ gì đó ta có hoặc không có. Nó là một cơ bắp tinh thần cần được tập luyện hàng ngày. Sẽ có những ngày cơ bắp đó mỏi mệt. Không sao cả. Chúng ta cho phép mình nghỉ ngơi nhưng không bỏ cuộc.
Hành trang nội lực quý giá nhất
Trong vòng tròn cho và nhận của cộng đồng chúng ta giữ lửa cho nhau. Khi ngọn lửa của bạn yếu đi bạn có thể đến gần và sưởi ấm từ ngọn lửa của những người bạn đồng hành. Chúng ta nâng đỡ nhau, nhắc nhở nhau về lý do tại sao và cùng nhau bước tiếp.
Sự quyết tâm không đảm bảo rằng chúng ta sẽ không bao giờ thất bại. Nhưng nó đảm bảo rằng không một thất bại nào có thể định nghĩa chúng ta.
Nó là hành trang nội lực quý giá nhất biến mỗi vấp ngã thành một bậc thang và biến mỗi ngày sống thành một cơ hội để đơm hoa từ chính nơi ta đã gieo mầm.
Hãy ân cần với ngọn lửa bên trong bạn.
