RNI

x

Chào bạn! Hãy đăng nhập để bắt đầu hành trình khám phá website của chúng tôi nhé!

banner
Kho tàng tri thức
Đăng bởi admin

Sống trọn vẹn hôm nay: Trân trọng, cống hiến, bình an

12

0

Buổi sáng tôi pha một tách trà. Hơi nóng bốc lên mang theo mùi hương quen thuộc. Nhưng khi tôi kịp nhận ra tách trà đã gần nguội và tâm trí tôi thì đang ở một nơi rất xa. Tôi đang mải mê nghĩ về dự án của tuần tới, lo lắng về một cuộc gọi chưa thực hiện và thoáng chút nuối tiếc về một điều gì đó đã xảy ra ngày hôm qua. Tôi đã ở đó ngay trước tách trà nhưng tôi không thật sự ở đó. Tôi tin trong hành trình đi cùng nhau tại cộng đồng của chúng ta ai cũng có những khoảnh khắc vắng mặt như vậy. Chúng ta vắng mặt ngay trong chính cuộc đời mình. Chúng ta bằng một thói quen vô thức thường để tâm trí mình trôi dạt về hai miền đất không có thật: Quá khứ và Tương lai.

Tài sản quý giá nhất là khoảnh khắc hiện tại

Chúng ta sống trong nuối tiếc. Giá như mình đã nói khác đi. Giá như mình đã chọn con đường kia. Chúng ta lục lọi trong ký ức cố gắng sửa chữa những gì đã không thể thay đổi và tự làm mình mệt mỏi bởi những gánh nặng đã thuộc về ngày hôm qua.

Hoặc chúng ta sống trong lo âu. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu… Liệu mình có đủ sức không?. Chúng ta phóng chiếu nỗi sợ hãi của mình vào một tương lai còn chưa định hình cố gắng kiểm soát những gì vốn dĩ là không thể kiểm soát.

Và chúng ta quên mất.

Chúng ta quên mất rằng cuộc đời rất ngắn. Chúng ta quên rằng quá khứ đã khép lại và tương lai thì chưa bao giờ nằm trong tay ta. Điều duy nhất thật sự thuộc về mình hay tài sản quý giá nhất chính là khoảnh khắc này.

Khoảnh khắc hiện tại.

Nó là hơi thở ta đang hít vào. Là cảm giác ấm áp của tách trà mà tôi đã lỡ bỏ qua. Là ánh mắt của người đối diện. Đây là nơi duy nhất sự sống đang thật sự nảy mầm. Và đây cũng là nơi duy nhất chúng ta có quyền năng. Quyền năng lựa chọn cách chúng ta sống và quan trọng hơn là quyền năng lựa chọn cách chúng ta nhìn mọi thứ.

Tài sản quý giá nhất là khoảnh khắc hiện tại
Tài sản quý giá nhất là khoảnh khắc hiện tại

Sống hết mình không phải là lao về phía trước mà là cắm rễ thật sâu

Khi nghe đến hai chữ sống hết mình xã hội hiện đại thường vẽ ra một bức tranh của sự vội vã. Lao về phía trước bất chấp. Làm việc cật lực, chơi hết sức. Theo đuổi những mục tiêu lớn lao. Nhưng tôi e rằng lối sống đó dù có vẻ ngoài rực rỡ lại thường dẫn đến kiệt sức. Nó cũng là một cách khác để trốn chạy khỏi hiện tại hay trốn chạy khỏi sự tĩnh lặng bên trong.

Trong không gian ấm áp và chậm rãi của chúng ta tôi muốn mời bạn chiêm nghiệm về một định nghĩa khác của sống hết mình.

Sống hết mình không phải là lao về phía trước. Mà là cắm rễ thật sâu.

Nó là sự trân trọng triệt để những gì chúng ta đang có ngay bây giờ. Là nhận ra sự đủ đầy trong những điều bình dị. Là lắng nghe trọn vẹn một bản nhạc. Là nếm được vị ngon của bữa ăn. Là dành tặng sự chú tâm tuyệt đối cho cuộc trò chuyện thay vì vừa nói vừa kiểm tra điện thoại.

Sống hết mình là cống hiến một cách ý thức. Khi làm việc ta mang toàn bộ tâm trí mình vào đó không phải để mong cầu kết quả mà bởi vì chính công việc đó xứng đáng được ta hiện diện trọn vẹn. Khi ta ở bên người thân ta thật sự ở đó trao đi món quà quý nhất là sự chú tâm.

Sống hết mình không phải là lao về phía trước mà là cắm rễ thật sâu
Sống hết mình không phải là lao về phía trước mà là cắm rễ thật sâu

Biến quá khứ thành chất liệu nuôi dưỡng hiện tại

Và sống hết mình một cách sâu sắc là học cách biết ơn cả quá khứ.

Điều này có vẻ mâu thuẫn nhưng không. Quá khứ kể cả những chương khó khăn, những vấp ngã hay những tổn thương không phải là thứ để ta lãng quên hay chối bỏ. Nếu ta biết cách nhìn chúng chính là chất liệu.

Đã có lúc tôi oán giận những trải nghiệm không may của mình. Nhưng trên hành trình nuôi dưỡng này tôi học được rằng chính những trải nghiệm đó đã tôi luyện nên tôi của ngày hôm nay. Sự kiên nhẫn tôi có được là nhờ những lúc phải chờ đợi. Lòng trắc ẩn tôi có được là nhờ những lúc tôi yếu đuối.

Chúng ta không dùng quá khứ để dằn vặt. Chúng ta dùng quá khứ như một loại phân bón làm giàu cho mảnh đất hiện tại để sự trưởng thành của chúng ta bừng nở một cách ý nghĩa hơn.

Đó mới là sống.

Nuôi dưỡng những thói quen lành mạnh để trở về

Nhưng làm thế nào để ta có thể trở về với hiện tại khi tâm trí đã quen bay nhảy hàng chục năm?

Đây không phải là một công tắc có thể bật tắt. Đây là một sự thực hành. Một sự nuôi dưỡng những thói quen lành mạnh mỗi ngày.

Đầu tiên đó là sự thực hành chấp nhận bản thân. Chúng ta không thể sống hết mình nếu chúng ta liên tục phán xét chính mình. Ta cần học cách làm bạn với con người thật của mình với cả những điểm mạnh và những phần chưa hoàn hảo. Lắng nghe tiếng nói bên trong và hiểu rõ giá trị cốt lõi của mình là gì. Khi ta biết mình là ai và mình trân trọng điều gì ta sẽ không dễ dàng bị cuốn đi bởi những kỳ vọng của người khác.

Tiếp theo đó là sự chăm sóc rất cụ thể cho thân và tâm.

Ta không thể có một tâm trí bình an trong một cơ thể mệt mỏi. Chăm sóc giấc ngủ, ăn những thức ăn lành mạnh, dành thời gian cho hơi thở và vận động. Khi thân thể được an ổn tâm trí tự khắc sẽ tĩnh tại hơn. Và chỉ khi tâm tĩnh ta mới có đủ không gian để nhìn thấy những gì đang diễn ra trong hiện tại.

Thứ ba là dũng cảm thách thức những suy nghĩ tiêu cực. Tâm trí chúng ta rất hay kể chuyện. Nó kể những câu chuyện về sự thiếu thốn hay về nỗi sợ hãi. Ta cần học cách nhận diện những câu chuyện đó, mỉm cười với chúng và không đồng nhất mình với chúng. Ta là người quan sát không phải là dòng suy nghĩ.

Và cuối cùng là gieo những mục tiêu thực tế. Sống hết mình không có nghĩa là không có kế hoạch. Nhưng chúng ta đặt mục tiêu không phải để tương lai cứu rỗi hiện tại. Chúng ta đặt mục tiêu để hiện tại có phương hướng. Và rồi ta quay về làm tốt nhất việc của ngày hôm nay. Gieo hạt mầm hôm nay và tin tưởng vào quá trình nảy mầm ngày mai.

Nuôi dưỡng những thói quen lành mạnh để trở về
Nuôi dưỡng những thói quen lành mạnh để trở về

Sống trọn vẹn để không còn nuối tiếc

Hành trình này chúng ta không đi một mình. Chúng ta giữ lửa cho nhau trong vòng tròn cho và nhận này. Chúng ta nhắc nhở nhau trở về, nhắc nhở nhau thở và nhắc nhở nhau về sự quý giá của khoảnh khắc này.

Cuộc đời được dệt nên bởi vô vàn những hiện tại. Nếu chúng ta cứ mãi vắng mặt đến một ngày nhìn lại ta sẽ thấy gì ngoài những nuối tiếc?

Sống hết mình cho hiện tại là cách duy nhất để ta không lãng phí món quà sự sống. Để mỗi ngày trôi qua dù là một ngày nắng đẹp hay một ngày mưa bão ta đều có thể mỉm cười và tự nói với lòng mình: Tôi đã ở đó. Tôi đã sống. Và như vậy là đủ đầy.

Ngày hôm nay sẽ không bao giờ quay trở lại. Khoảnh khắc này là duy nhất.

Chúng ta hãy cùng nhau sống trọn vẹn với nó.

Để lại một bình luận

Lên đầu trang