Cuối mỗi chặng hành trình dài, tôi có thói quen ngồi xuống và dọn dẹp lại chiếc ba lô của mình. Tôi lấy ra tất cả mọi thứ. Có những món đồ khiến tôi mỉm cười: một chiếc lá phong ép khô, một tấm vé xem phim cũ hay một vỏ sò nhặt được từ một buổi chiều lộng gió. Nhưng cũng có những thứ khác: đôi giày đã sờn rách vì đi qua một đoạn đường gập ghềnh, tấm bản đồ nhàu nát vì một lần bị lạc trong mưa hay một chiếc bình rỗng đã từng đựng nước nhưng nay chỉ còn lại sức nặng của chính nó.
Đã có một thời tôi chỉ muốn giữ lại những món đồ xinh đẹp và vứt bỏ hết những thứ gợi lại kỷ niệm về sự vất vả. Tôi đã nghĩ một hành trình mới cần phải được bắt đầu bằng những gì tốt đẹp nhất. Nhưng làm vậy tôi thấy lòng mình không thực sự bình an. Có một điều gì đó chưa được trọn vẹn.
Tri ân cả những điều không hoàn hảo
Sau này tôi học được cách ngồi lại lâu hơn một chút với cả những món đồ sờn rách ấy. Tôi học cách tri ân chúng. Đây là điều cốt lõi tôi nhận ra: Tri ân không phải là cố gắng phủ hồng quá khứ. Tri ân không phải là nói lời cảm ơn cho vết xước mà là nhận ra nhờ có nó mình đã học được cách đi cẩn trọng hơn. Tri ân không phải là vui mừng vì đã từng bị lạc mà là biết ơn sự kiên cường và khả năng xoay xở của bản thân đã được bộc lộ trong chính lúc hoang mang đó.
Nhìn lại một năm sắp qua cũng giống như vậy. Có những niềm vui, những thành tựu chúng ta dễ dàng biết ơn. Nhưng cũng có những thử thách, những mất mát hay những lần vấp ngã. Lòng biết ơn chân thật không yêu cầu chúng ta phải yêu thích những trải nghiệm đớn đau đó. Nó chỉ mời gọi chúng ta nhìn cho đủ vai trò của chúng. Chính những thử thách ấy đã gọt giũa nên con người ta của hôm nay – một phiên bản có thể không hoàn hảo nhưng chắc chắn sâu sắc hơn, thấu cảm hơn và vững chãi hơn. Tri ân là nhìn thấy món quà trong cả những bọc gói xù xì nhất.

Buông bỏ là trả về đúng chỗ
Sau khi đã có thể nhìn từng món đồ với lòng biết ơn rồi thì một câu hỏi khác nảy sinh: Ta sẽ làm gì với chúng tiếp theo?
Đây là lúc sự buông bỏ xuất hiện. Và cũng như tri ân, tôi đã từng hiểu sai về nó. Tôi đã nghĩ buông bỏ là một hành động mạnh mẽ, là dứt khoát ném đi hay là đoạn tuyệt. Nhưng sự buông bỏ mà tôi học được trên hành trình nội tâm lại dịu dàng hơn nhiều. Nó không phải là vứt bỏ. Nó là trả về đúng chỗ những gánh nặng đã hết hạn sử dụng.
Đôi giày sờn rách đã hoàn thành sứ mệnh của nó trên chặng đường cũ. Tôi biết ơn nó nhưng tôi không cần phải mang nó trong ba lô cho hành trình mới. Tấm bản đồ nhàu nát đã dạy tôi bài học về sự linh hoạt. Tôi giữ lại bài học nhưng tôi không cần phải mang theo sự dằn vặt vì đã từng đi sai đường. Buông bỏ là gỡ bỏ cái cảm xúc nặng nề đã bám vào ký ức chứ không phải là xoá đi ký ức. Nó là sự phân định rạch ròi: đâu là bài học và đâu là gánh nặng.
Những gánh nặng hết hạn sử dụng của chúng ta trong một năm qua có thể là một lời chỉ trích ta cứ giữ mãi trong lòng, một sự hối tiếc về một quyết định đã cũ hay một hình ảnh về bản thân không còn phù hợp nữa. Chúng đã từng có ích, có thể đã từng bảo vệ ta. Nhưng bây giờ chúng chỉ làm chiếc ba lô của ta thêm trĩu nặng. Buông bỏ là một hành động của lòng trắc ẩn với chính mình, là cho phép mình được nhẹ nhàng hơn.

Sự nhẹ nhàng là điều kiện của khởi đầu mới
Một hơi thở sâu.
Và bạn có cảm nhận được không? Cái cảm giác khi chiếc ba lô đã được dọn dẹp. Nó nhẹ bẫng. Không gian bên trong thoáng đãng hơn. Đây chính là điều kiện tiên quyết để một mùa mới hay một năm mới có thể bắt đầu thật sự.
Một năm mới không chỉ là một con số trên tờ lịch. Nó là một cơ hội để gieo những hạt mầm mới. Nhưng hạt mầm không thể nảy nở trên một mảnh đất còn đầy những gánh nặng cũ. Sự nhẹ nhàng không phải là một cảm giác xa xỉ mà nó là điều kiện cần. Khi tải trọng bên trong giảm xuống, chất lượng của mỗi bước chân ta đi cũng thay đổi. Bước chân ta sẽ không còn nặng nề vì quá khứ mà trở nên thảnh thơi, cởi mở và sẵn sàng hơn để đón nhận những gì đang tới.

Cùng nhau kiến tạo không gian an toàn
Trong vòng tròn kết nối của chúng ta, đây là thời điểm quý giá để cùng nhau thực hành điều này. Chúng ta ngồi lại không phải để phán xét xem trong ba lô của ai có nhiều đồ hỏng hơn. Chúng ta ở đây để cùng nhau giữ một không gian an toàn. Nơi mỗi người có thể can đảm lấy ra những món đồ của riêng mình, nhìn ngắm chúng với lòng tri ân và rồi nhẹ nhàng đặt xuống những gì không còn cần mang theo nữa. Chúng ta là những người đồng hành chứng kiến cho sự nhẹ nhàng của nhau.
Hành trình phía trước vẫn còn dài với những mùa nắng và cả những mùa mưa đang đợi. Ta không biết mình sẽ gặp gì. Nhưng ta có thể chọn lựa mình sẽ mang theo những gì.
Vậy bạn ơi, trước ngưỡng cửa của mùa mới này có một gánh nặng nào dù là nhỏ nhất mà bạn có thể đặt xuống với lòng tri ân để bước chân đầu tiên của bạn được nhẹ nhàng hơn không?
