Có một buổi chiều cuối tuần sau những ngày dài chìm trong công việc và ánh sáng xanh của màn hình tôi thấy mình kiệt sức. Đó không phải là cái mệt mỏi rã rời của cơ bắp sau khi vận động mà là một sự mỏi mệt sâu thẳm hay một sự cạn kiệt từ bên trong. Tâm trí tôi ồn ào một cách kỳ lạ, đầy ắp những việc cần làm, những lo lắng chưa thành hình và một cảm giác ngột ngạt quen thuộc. Tôi nhận ra dường như chính mình cũng đang bị bê tông hóa từ bên trong đồng điệu với nhịp sống hối hả của thành phố. Đã rất lâu rồi tôi không thực sự nghe thấy tiếng gì khác ngoài tiếng động cơ xe, tiếng thông báo tin nhắn và tiếng nói vọng mãi trong đầu.
Sự tổn thương âm thầm giữa nhịp sống hiện đại
Chúng ta những người đang sống giữa nhịp điệu hối hả của hiện đại dường như đã quen với điều đó. Chúng ta quen với áp lực, quen với việc phải liên tục nỗ lực và quen với việc di chuyển từ một không gian kín này sang một không gian kín khác. Chúng ta thậm chí còn tự hào về khả năng chịu đựng của mình hay về việc gồng tốt như thế nào. Nhưng chúng ta hiếm khi dừng lại để nhận ra rằng tâm lý của mình đang dần bị tổn thương một cách âm thầm. Giống như một chiếc bình bị nhỏ từng giọt nước đầy, những cảm xúc tiêu cực hay những căng thẳng nhỏ nhặt tích tụ lại mỗi ngày cho đến khi chúng ta cảm thấy nặng trĩu mà không hiểu vì sao. Sự cáu kỉnh đến nhanh hơn, hơi thở nông hơn và nụ cười cũng có phần máy móc.
Trong những lúc như thế khi cảm nhận rõ sự ngột ngạt từ bên trong tôi học được cách tìm về một phòng trị liệu đặc biệt. Một phòng trị liệu không có tường, không có lịch hẹn và không đòi hỏi chúng ta phải là ai hay phải làm gì. Một nơi không phán xét và không yêu cầu ta phải tích cực hay mạnh mẽ.
Đó là thiên nhiên.

Sự xoa dịu kỳ diệu từ những điều nguyên sơ
Tôi không nói về những chuyến đi xa xôi hùng vĩ. Đôi khi nó chỉ đơn giản là bước chân ra khỏi văn phòng và đi bộ trong một công viên gần đó nơi có vài hàng cây đủ xanh. Chỉ cần cho mình được ở giữa màu xanh. Cho phép tai mình được nghe thứ âm thanh nguyên thủy của gió lùa qua kẽ lá, tiếng chim lảnh lót hay tiếng sỏi lạo xạo dưới chân. Cho phép mũi mình được hít thở một bầu không khí trong lành không vương mùi máy lạnh. Cho phép đôi mắt vốn đã mỏi mệt vì màn hình được nghỉ ngơi trên một màu xanh dịu dàng không chớp nháy.
Ngay khoảnh khắc chúng ta chủ động bước vào không gian đó một sự xoa dịu kỳ diệu bắt đầu diễn ra.
Tâm trí vốn đang chạy hết tốc lực với hàng trăm suy nghĩ dường như được thả chậm lại. Tại sao vậy? Bởi vì thiên nhiên không yêu cầu chúng ta phải phân tích, phải phán xét hay phải đưa ra quyết định. Một cái cây chỉ đơn giản là một cái cây, nó vươn lên đón ánh sáng. Một đám mây chỉ lững lờ trôi và nó không vội vã đi về đâu. Âm thanh của thiên nhiên là những âm thanh không mang tính đe dọa, chúng không đòi hỏi ta phải phản ứng. Chúng chỉ đơn giản là ở đó như một bản nhạc nền êm dịu giải phóng tâm trí khỏi trạng thái cảnh giác liên tục.
Giữa không gian đó chúng ta không cần phải gồng mình. Lớp vỏ bọc của những vai diễn hay những trách nhiệm dường như tự động mỏng đi. Tâm trí đang căng như dây đàn bắt đầu được nới lỏng. Hơi thở của ta dường như cũng tự động sâu hơn, chậm lại như thể nó đang cố gắng bắt nhịp với nhịp thở của đất trời. Chúng ta được phép chỉ đơn giản là ở đó, được cân bằng lại một cách vô thức, một sự cân bằng mà không một cỗ máy hay công nghệ nào có thể mang lại.

Kết nối lại để lắng nghe tiếng nói bên trong
Và khi tâm trí ồn ào đã được nghỉ ngơi chúng ta mới bắt đầu có không gian để trái tim được chữa lành.
Sự chữa lành này không phải là một điều gì đó cao siêu hay thần bí. Nó đến từ việc chúng ta được kết nối lại. Chúng ta về bản chất là một phần của tự nhiên nhưng cuộc sống đô thị đã vô tình cắt đứt mối liên hệ đó. Khi đứng trước một thân cây cổ thụ ta cảm nhận được sự vững chãi và sự kiên nhẫn của thời gian. Khi ngắm nhìn một mầm cây nhỏ bé đang gieo mình vươn lên từ lòng đất khô cằn ta được nhắc nhở về sức sống mãnh liệt hay về khả năng bừng nở ngay cả trong nghịch cảnh. Thiên nhiên không nói với ta bằng ngôn từ mà bằng sự hiện diện.
Chính trong sự tĩnh tại đó chúng ta bắt đầu lắng nghe mình rõ hơn. Tiếng nói bên trong vốn bị chìm lấp giữa bao bộn bề bỗng trở nên rõ ràng. Ta nhận ra mình đang thực sự cảm thấy gì. Ta nhận ra điều gì mới thực sự quan trọng với mình đằng sau tất cả những mục tiêu và áp lực. Cảm giác đủ đầy bắt đầu được nuôi dưỡng không phải từ việc có thêm một thứ gì đó bên ngoài mà từ chính sự kết nối bên trong này. Sự bình an không còn là một khái niệm xa xỉ mà nó đang len lỏi trong từng hơi thở.
Những khoảng xanh nuôi dưỡng lòng trắc ẩn
Vì vậy việc chủ động sống gần gũi với thiên nhiên trở thành một thực hành quan trọng trong hành trình trở về của tôi và có lẽ của nhiều người trong chúng ta. Tôi nhận ra rằng mình không cần phải đợi đến kỳ nghỉ. Không nhất thiết phải là một khu rừng nguyên sinh. Đó có thể là một chậu cây nhỏ trên ban công mà ta tự tay chăm sóc mỗi sáng, nhìn nó gieo mầm, nảy lộc và đơm hoa. Việc tưới cây mỗi ngày trở thành một nghi thức thiền định hay một sự nuôi dưỡng hai chiều: ta nuôi cây và cây nuôi dưỡng tâm hồn ta.
Đó có thể là một khoảng sân nhà nơi ta có thể đi chân trần trên cỏ, cảm nhận sự mát lành và vững chãi của đất mẹ. Hay đơn giản là vài phút đứng yên ngắm nhìn bầu trời thay đổi màu sắc khi ngày tàn thay vì cắm cúi vào chiếc điện thoại. Những hành động nhỏ bé đó tạo ra những khoảng thở quý giá cho tâm trí.
Khi chúng ta cho phép mình hòa mình vào những khoảng xanh nhỏ bé đó những cảm xúc tích cực được khơi dậy một cách tự nhiên. Sự căng thẳng tan đi. Chúng ta thấy mình bao dung hơn và kiên nhẫn hơn. Có điều gì đó trong sự hào phóng của thiên nhiên nhắc nhở ta về lòng trắc ẩn. Cây không chọn người tốt để che bóng và nắng không chọn người hiền để sưởi ấm. Thiên nhiên chấp nhận mọi thứ như nó vốn là. Và khi được đắm mình trong sự chấp nhận vô điều kiện đó ta cũng học được cách bao dung hơn với một lỗi lầm của đồng nghiệp hay ân cần hơn với sự không hoàn hảo của chính mình.

Tri ân người bạn đồng hành thầm lặng
Trong vòng tròn cho và nhận của cộng đồng chúng ta thường nhắc nhau về việc giữ lửa hay về việc đi cùng nhau. Tôi tin rằng thiên nhiên là một người bạn đồng hành thầm lặng nhưng vĩ đại trên hành trình đó. Mẹ Thiên nhiên luôn ở đó kiên nhẫn và rộng lượng sẵn sàng ôm ấp, lắng nghe và chữa lành cho chúng ta chỉ cần chúng ta cho phép mình được trở về. Chúng ta mệt mỏi vì chúng ta cảm thấy mình bị tách biệt và thiên nhiên đưa ta trở lại với sự thật rằng chúng ta là một phần của một tổng thể lớn lao, sống động và đẹp đẽ.
Xin được tri ân những khoảnh khắc chúng ta được là mình một cách trọn vẹn giữa thiên nhiên. Tri ân từng chiếc lá xanh, từng cơn gió mát đã giúp ta xoa dịu tâm trí, vỗ về trái tim để rồi ta lại có đủ bình an và năng lượng tiếp tục gieo những hạt mầm thiện lành cho mình và cho những người xung quanh.
Mong bạn luôn tìm thấy khoảng xanh của riêng mình dù là bên ngoài hay từ chính bên trong tâm hồn.
