Có những buổi tối khi tôi lái xe rời văn phòng thành phố đã lên đèn nhưng lòng mình thì chưa. Áp lực của một ngày dài, những kỳ vọng chưa được đáp ứng và những hiểu lầm chưa kịp giãi bày, tất cả dường như vẫn còn đè nặng. Tiếng động cơ êm ru hay tiếng nhạc từ radio cũng không thể lấp đầy một khoảng lặng ở bên trong. Và trong khoảnh khắc đó một ý niệm hay đúng hơn là một khao khát lại trỗi dậy rất rõ ràng: Tôi muốn về nhà.
Tiếng gọi về nhà ấy nó nguyên sơ và mạnh mẽ. Nó không chỉ là khát khao về một nơi chốn vật lý để ngả lưng. Nó là tiếng gọi của tâm hồn đang tìm về một điểm tựa, một nơi nương náu để được vỗ về, được thở và được là chính mình một cách trọn vẹn.
Chúng ta, những người bạn đồng hành trong cộng đồng của chúng ta thường nói với nhau nhiều về hành trình trở về với chính mình, về việc tìm kiếm bình an từ nội tại và về việc lắng nghe tiếng nói từ sâu thẳm. Nhưng trên hành trình lớn lao đó có một điểm tựa hữu hình, một bến đỗ rất thật và rất đời mà đôi khi trong guồng quay bận rộn ta vô tình lướt qua.
Hôm nay tôi mời bạn chúng ta hãy cùng nhau dành vài phút với lòng tri ân sâu sắc để chiêm nghiệm về hai tiếng: Gia Đình.
Nơi trút bỏ mọi vai diễn
Cuộc sống ngoài kia dù ta có chủ động hay không vẫn luôn là một sân khấu. Chúng ta khoác lên mình nhiều vai diễn. Vai của một nhân viên mẫn cán, một nhà lãnh đạo quyết đoán hay một đối tác đáng tin cậy. Chúng ta học cách đàm phán, học cách che giấu sự mệt mỏi và học cách nuốt nước mắt vào trong để giữ gìn hình ảnh của sự chuyên nghiệp. Chúng ta đeo lên mình những chiếc áo giáp của sự mạnh mẽ bởi vì thế giới ngoài kia tôn vinh kết quả.
Sân khấu đó đòi hỏi chúng ta phải gồng. Và việc gồng đó dù cần thiết nhưng nó bào mòn năng lượng của ta.
Nhà ngược lại là hậu trường.
Nhà không chỉ là một cấu trúc bê tông. Nhà là một không gian của tình thân được dệt nên bởi sự hiện diện, bởi những bữa cơm và bởi cả những im lặng thấu hiểu. Đó là nơi duy nhất ngay khi ta đặt bước chân qua ngưỡng cửa ta có quyền được trút bỏ mọi lớp áo giáp. Ta không còn là vị trí nào cả. Ta đơn giản là ta. Là con, là cha, là mẹ hay là người bạn đời.
Nơi đó ta được phép yếu đuối thật.
Đã có lúc tôi cũng từng nghĩ rằng mình phải luôn vững chãi và là điểm tựa cho gia đình. Tôi sợ làm họ lo lắng hay sợ sự yếu đuối của mình sẽ trở thành gánh nặng. Nhưng rồi tôi nhận ra chính sự cố gắng đó đã vô tình dựng nên một bức tường. Chỉ đến khi tôi cho phép mình được mệt mỏi hay cho phép mình được không ổn trước mặt họ tôi mới thực sự cảm nhận được sức mạnh của tình thân.
Đó là nơi ta được khóc thật. Khóc không cần lý do và khóc không sợ bị phán xét là sao mà yếu đu hay chuyện có gì to tát. Chỉ đơn giản là khóc. Và khi ta đang vỡ vụn nhất vẫn có một vòng tay ôm lấy ta không phải để dạy dỗ hay phân tích mà chỉ để ta biết rằng ta không một mình.

Tình yêu thương vô điều kiện và sự bao dung
Tình yêu thương vô điều kiện nó nằm ở đó. Một tình yêu không dựa trên việc ta đã làm được gì, kiếm được bao nhiêu tiền hay có bao nhiêu người ngưỡng mộ. Một tình yêu chỉ đơn giản là vì ta tồn tại. Sự tồn tại của ta với tất cả những hoàn hảo và khiếm khuyết đã là một điều quý giá.
Thế giới ngoài kia đầy rẫy áp lực, ganh đua và những hiểu lầm. Xã hội vận hành dựa trên sự trao đổi. Các mối quan hệ thường đi kèm với kỳ vọng. Chúng ta dễ dàng cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng hay thậm chí có thể bị thay thế. Đôi khi một lời phán xét vô tình hay một sự hiểu lầm trong công việc cũng đủ khiến ta hoài nghi về chính giá trị của mình.
Nhưng gia đình thì khác.
Gia đình là nơi duy nhất vẫn âm thầm nâng đỡ ta ngay cả khi ta thất bại thảm hại nhất. Đó là nơi của sự bao dung. Sự bao dung cho những lầm lỗi mà xã hội có thể không bao giờ tha thứ. Sự bao dung cho những quyết định sai lầm. Sự bao dung cho cả những lúc ta trở nên cáu kỉnh, khó chịu khi chính ta cũng không thể yêu thương nổi mình.
Tôi luôn tin rằng mỗi chúng ta đều cần có cảm giác được là cả thế giới của ai đó.
Đây không phải là sự ích kỷ hay tự cao. Đây là một nhu cầu tâm lý nền tảng. Khi ta biết rằng trong vũ trụ rộng lớn này có ít nhất một vài người mà đối với họ sự hiện diện của ta là không thể thay thế hay sự bình an và nỗi buồn của ta thực sự quan trọng – đó chính là điểm tựa vững chắc nhất để ta đối diện với thế giới.
Cha mẹ có thể không hiểu hết về công việc ta làm, về những thuật toán phức tạp hay những chiến lược thị trường. Nhưng họ hiểu được nỗi mệt mỏi trong ánh mắt ta. Họ cảm nhận được gánh nặng vô hình trên vai ta. Một câu hỏi Hôm nay con mệt lắm phải không?, một món ăn ta thích được dọn sẵn hay một sự im lặng ngồi bên cạnh. Những điều đó còn quý hơn ngàn vạn lời khuyên răn logic.
Đó là sự nâng đỡ âm thầm. Nó không ồn ào, không đòi hỏi báo đáp nhưng nó giữ lửa cho tâm hồn ta.

Nơi nạp lại năng lượng từ gốc rễ
Mỗi hành trình Trở về mà chúng ta cùng nhau chiêm nghiệm tại cộng đồng đều bắt đầu từ việc nhận ra mình cần một nơi để buông bớt.
Mỗi lần trở về nhà là một lần ta được thực hành điều đó.
Ta buông chiếc mặt nạ của sự hoàn hảo. Ta buông gánh nặng của việc phải chứng minh. Ta buông những so sánh và hơn thua. Ta quay về với bản thể nguyên sơ. Ta cho phép mình được nghỉ ngơi không chỉ về thể chất mà quan trọng hơn là nghỉ ngơi về mặt cảm xúc.
Năng lượng của chúng ta không phải là vô tận. Những va đập ngoài xã hội để lại trong lòng ta những vết xước. Những vết xước đó nếu không được chữa lành sẽ tích tụ lại khiến ta chai sạn và mệt mỏi.
Gia đình chính là môi trường chữa lành lý tưởng nhất.
Không phải bằng những liệu pháp cao siêu. Mà bằng chính sự bình an và chấp nhận. Khi ta được an toàn hay khi ta không còn phải phòng thủ cơ chế tự chữa lành bên trong ta mới được kích hoạt. Những vết xước được xoa dịu. Ta được nạp lại năng lượng không phải bằng sự hưng phấn tức thời mà bằng sự ấm áp và đủ đầy từ gốc rễ.
Giống như một cái cây dù vươn cao đến đâu cũng cần một bộ rễ bám thật sâu vào lòng đất. Gia đình là mảnh đất đó nuôi dưỡng ta và cho ta sức mạnh để tiếp tục vươn lên.

Tự kiến tạo ngôi nhà cho chính mình
Khi được nạp đầy năng lượng từ nhà ta mới có thêm sức mạnh để tiếp tục bước đi trên hành trình của riêng mình. Ta biết mình không đơn độc. Ta biết mình có một nơi để lui về. Và quan trọng nhất ta được nhắc nhở rằng: ta xứng đáng.
Ta xứng đáng được yêu thương ngay cả khi ta không hoàn hảo. Ta xứng đáng được nghỉ ngơi ngay cả khi công việc còn dang dở.
Tất nhiên tôi biết và tôi tôn trọng trải nghiệm của bạn. Không phải mọi nhà đều là một bức tranh hoàn hảo. Có những gia đình cũng chính là nơi gieo nên những vết thương đầu đời. Có những mối quan hệ gia đình cũng đầy rẫy hiểu lầm và tổn thương.
Nếu trải nghiệm của bạn là như vậy thì hành trình trở về có thể còn mang một ý nghĩa khác. Đó là hành trình để ta lắng nghe và chữa lành cho chính đứa trẻ bên trong mình. Và quan trọng hơn đó là hành trình để chính ta bằng sự thực hành và nuôi dưỡng mỗi ngày học cách trở thành nhà cho chính mình.
Học cách tự bao dung cho mình. Học cách tự vỗ về mình. Và học cách phá vỡ vòng lặp để gieo những hạt mầm yêu thương mới kiến tạo nên một gia đình – dù là gia đình huyết thống hay gia đình ta tự chọn như cộng đồng này – nơi sự bừng nở của mỗi cá nhân được trân trọng.
Chúng ta trong vòng tròn cho và nhận này đều đang học cách làm điều đó.
Hôm nay có thể bạn đang ở xa nhà. Hoặc có thể bạn đang ở ngay trong ngôi nhà của mình nhưng tâm trí lại đang ở một nơi xa.
Hãy thử dừng lại một chút. Dù bạn đang ở đâu.
Hãy hít một hơi thở thật sâu. Và nghĩ về những người mà bạn gọi là nhà. Hãy gửi cho họ một niềm tri ân thầm lặng. Biết ơn vì họ đã là điểm tựa, là nơi chốn để ta được yếu đuối, là nơi nhắc ta nhớ về giá trị thật sự của mình giữa một đời sống vốn dĩ đã quá bộn bề.
Bởi vì sau tất cả hành trình tìm kiếm vĩ đại nhất vẫn luôn là hành trình trở về.
Cầu chúc cho bến đỗ của bạn luôn ấm áp.
