RNI

x

Chào bạn! Hãy đăng nhập để bắt đầu hành trình khám phá website của chúng tôi nhé!

banner
Kho tàng tri thức
Đăng bởi admin

Vượt lên chính mình: Biến khó khăn thành chất liệu của sự bừng nở

11

0

Tôi đã từng có những ngày dài cảm thấy mình mắc kẹt. Giống như đang đi trong một vùng sương mù tôi biết mình cần phải tiến về phía trước nhưng chân lại nặng trĩu. Đó là khi một dự án tôi đặt nhiều tâm huyết không diễn ra như ý hoặc khi một thói quen cũ mà tôi cố gắng từ bỏ bỗng dưng quay trở lại. Trong những khoảnh khắc đó phản ứng đầu tiên của tôi một cách rất con người là muốn trốn tránh. Tôi muốn đổ lỗi cho hoàn cảnh, muốn than trách về sự thiếu may mắn và muốn chìm vào cảm giác yếu đuối của bản thân.

Đối diện với sự thật thay vì trốn tránh

Chúng ta dù đang ở đâu trên hành trình trở về đều không xa lạ gì với những thử thách. Cuộc sống trong bản chất vốn dĩ của nó không phải là một đường thẳng bằng phẳng. Sẽ luôn có những con dốc, những khúc quanh và những cơn bão bất ngờ. Chúng ta thường có một mong ước ngấm ngầm rằng thành công hay bình an sẽ đến như một món quà may mắn hay một sự sắp đặt an bài. Nhưng khi ở đủ lâu trong vòng tròn chia sẻ cùng nhau lắng nghe và soi chiếu tôi dần nhận ra một sự thật khác.

Hạnh phúc và sự bừng nở không đến từ việc né tránh khó khăn. Chúng đến từ chính cách chúng ta dám đối diện và dùng ý chí nghị lực để biến những khó khăn đó thành chất liệu.

Sự trốn tránh dù dưới hình thức nào cũng không bao giờ mang lại bình an. Nó chỉ tạm thời che đậy vấn đề trong khi gốc rễ của sự bất an vẫn còn đó. Thử thách vì thế không phải là kẻ thù của sự bình an. Kẻ thù thực sự có lẽ chính là sự thiếu can đảm để nhìn thẳng vào sự thật bên trong chúng ta.

Đối diện với sự thật thay vì trốn tránh
Đối diện với sự thật thay vì trốn tránh

Cuộc đối thoại kiên nhẫn với nỗi sợ hãi

Và đó là lúc hành trình vượt lên chính mình thực sự bắt đầu.

Hành trình này không phải là một cuộc chiến ồn ào với thế giới bên ngoài. Nó là một cuộc đối thoại kiên nhẫn và bền bỉ với nội tâm. Vượt lên chính mình trước hết là vượt qua nỗi sợ hãi. Chúng ta sợ thất bại, sợ bị phán xét và sợ mình không đủ tốt. Nỗi sợ đó tê liệt chúng ta, nó thì thầm vào tai ta rằng đừng thử vì nguy hiểm lắm hay bỏ cuộc đi vì bạn không làm được đâu. Vượt lên chính mình là khi ta nghe thấy tiếng nói đó ta không trốn chạy cũng không đồng hóa mình với nó. Ta hít một hơi thật sâu nhận diện nó và chọn bước tiếp dù chỉ là một bước nhỏ.

Vượt lên chính mình tiếp theo là vượt qua thói quen than trách và đóng vai nạn nhân. Việc than trách mang lại một sự dễ chịu nhất thời. Khi than trách chúng ta tạm thời đặt mình ra khỏi trách nhiệm và chúng ta tìm thấy sự đồng cảm từ người khác. Nhưng cái giá phải trả là vô cùng đắt: chúng ta trao đi sức mạnh nội tâm của mình cho hoàn cảnh. Chúng ta tự biến mình thành người bị động chờ đợi một ai đó hay một điều gì đó bên ngoài đến giải cứu. Khi chọn dừng than trách là chúng ta đang chọn lấy lại sức mạnh và lấy lại quyền được quyết định phản ứng của mình trước bất kỳ điều gì xảy đến.

Cuộc đối thoại kiên nhẫn với nỗi sợ hãi
Cuộc đối thoại kiên nhẫn với nỗi sợ hãi

Buông bỏ quá khứ để nắm lấy hiện tại

Và có lẽ điều khó khăn nhất là vượt lên chính mình để thoát khỏi sự mắc kẹt trong quá khứ. Những sai lầm cũ hay những tổn thương cũ chúng như những mỏ neo giữ chặt con thuyền của hiện tại. Chúng ta cứ nhìn về phía sau tiếc nuối và dằn vặt. Nhưng cuộc sống chỉ diễn ra ở giây phút này. Khi chúng ta dám ân cần rút bài học từ quá khứ và rồi nhẹ nhàng thả nó xuống chúng ta mới có thể giải phóng cả hai tay để nắm lấy hiện tại và gieo những hạt mầm mới cho tương lai.

Đây không phải là một hành trình dễ dàng và nó đòi hỏi sự rèn luyện. Nó là sự nuôi dưỡng. Chúng ta nuôi dưỡng niềm tin. Không phải là niềm tin viển vông rằng mọi thứ sẽ luôn tốt đẹp mà là niềm tin sâu sắc vào quy luật gieo nảy đơm. Rằng không có một nỗ lực chân chính nào dù nhỏ bé lại uổng phí. Chúng ta gieo một suy nghĩ tích cực chúng ta gặt một hành động tử tế. Chúng ta gieo một thói quen tốt chúng ta gặt một nội tâm vững vàng.

Chúng ta nuôi dưỡng ý chí. Ý chí ở đây không phải là sự gồng mình cứng nhắc mà là sự bền bỉ. Đó là khả năng quay trở lại với cam kết của mình hết lần này đến lần khác. Là khi ta ngã ta cho phép mình được đau, được nghỉ ngơi rồi ta khiêm tốn đứng dậy, phủi bụi và đi tiếp. Sự bền bỉ đó được rèn luyện mỗi ngày trong những việc rất nhỏ.

Buông bỏ quá khứ để nắm lấy hiện tại
Buông bỏ quá khứ để nắm lấy hiện tại

Sự bừng nở của lòng khiêm tốn và dũng cảm

Trong cộng đồng của chúng ta thường nhắc nhau về việc đọc sách và về việc học hỏi. Đó chính là một cách tuyệt vời để nuôi dưỡng nội tâm. Khi chúng ta đọc chúng ta không chỉ tiếp nhận thông tin mà chúng ta đang lắng nghe. Chúng ta lắng nghe trí tuệ của những người đi trước hay những tấm gương đã dùng chính cuộc đời mình để biến khó khăn thành con đường. Họ cho chúng ta thấy rằng chúng ta không đơn độc trên hành trình này. Họ giữ lửa cho chúng ta và nhắc nhở chúng ta về ý nghĩa của sự kiên định.

Khi chúng ta bền bỉ nuôi dưỡng niềm tin, ý chí và rèn luyện bản thân mình như vậy hai phẩm chất quý giá sẽ bừng nở: sự khiêm tốn và lòng dũng cảm.

Chúng ta trở nên khiêm tốn bởi vì khi nhìn lại chặng đường đã qua ta biết rằng thành quả mình có được không chỉ đến từ nỗ lực của riêng mình. Nó đến từ sự trợ giúp của cộng đồng, từ những bài học của thất bại và từ vòng tròn cho nhận của vũ trụ. Chúng ta biết ơn những khó khăn vì nhận ra chúng chính là những người thầy nghiêm khắc nhất giúp ta mài giũa viên ngọc bên trong mình.

Và chúng ta trở nên dũng cảm hơn. Không phải là sự dũng cảm không còn sợ hãi mà là sự dũng cảm để sống thật và để dám theo đuổi điều mình tin tưởng ngay cả khi nỗi sợ vẫn còn đó.

Chính sự kết hợp của một nội tâm bền bỉ, một trái tim khiêm tốn và lòng dũng cảm đó sẽ mở ra cánh cửa của thành công. Thành công ở đây có lẽ không phải là những thước đo của thế giới bên ngoài. Thành công theo cách hiểu của chúng ta là sự đủ đầy. Là cảm giác bình an ngay cả giữa sóng gió. Là khả năng sống tích cực nhìn thấy cơ hội trong khó khăn. Là sự bừng nở của riêng mỗi người theo cách rất riêng, trọn vẹn và độc đáo.

Tri ân mỗi chúng ta vì đã không chọn con đường dễ dàng mà chọn con đường trở về, con đường vượt lên chính mình để mỗi ngày được lớn lên và sống ý nghĩa hơn.

Để lại một bình luận

Lên đầu trang