RNI

x

Chào bạn! Hãy đăng nhập để bắt đầu hành trình khám phá website của chúng tôi nhé!

banner
Kho tàng tri thức
Đăng bởi admin

Vượt Qua Mặc Cảm: Cách Thay Đổi Tiếng Nói Nội Tâm

19

0

Giữa thanh âm rộn rã của ngày mới khi nắng đã lên cao và chim chóc bắt đầu hót vang thì đâu đó trong lòng tôi vẫn tồn tại một cảm giác nặng trĩu vô hình. Đó không phải là nỗi buồn cụ thể về một sự kiện nào đó mà là một màn sương mờ ảo của sự hoài nghi về chính bản thân mình. Có lẽ bạn cũng đã từng có những khoảnh khắc như thế khi đứng trước gương và thay vì mỉm cười với người đối diện thì ta lại cau mày săm soi từng khuyết điểm nhỏ nhặt hay tự thì thầm với mình những lời phán xét gay gắt rằng mình chưa đủ giỏi hay chưa đủ đẹp hoặc chưa đủ nỗ lực. Tiếng nói ấy cứ âm ỉ vang lên như một cuốn băng cũ kỹ bị kẹt làm méo mó đi hình ảnh phản chiếu của chính chúng ta và khiến ta quên mất mình thực sự là ai giữa cuộc đời rộng lớn này.

Gỡ bỏ những nhãn dán tiêu cực

Chúng ta thường hay tự gắn cho mình những nhãn dán tiêu cực mà vô tình lượm lặt được từ quá khứ hay từ những lời nhận xét vô tâm của người khác hoặc từ những chuẩn mực xã hội hào nhoáng ngoài kia. Sự tự ti len lỏi vào tâm hồn ta qua con đường của sự so sánh. Chúng ta nhìn thấy thành công rực rỡ của người khác trên mạng xã hội và ngay lập tức quay về nhìn lại căn phòng bừa bộn hay những dự án dang dở của mình rồi thở dài ngao ngán. Chúng ta quên mất rằng mỗi người đều có một múi giờ riêng và một hành trình riêng với những bài học khác biệt cần phải đi qua. Việc so sánh hậu trường lộn xộn của mình với sân khấu tráng lệ của người khác chính là liều thuốc độc giết chết lòng tin vào bản thân nhanh chóng nhất. Nó làm cho tấm gương soi chiếu nội tâm bị nứt vỡ và khiến ta chỉ nhìn thấy những mảnh ghép rời rạc xấu xí thay vì một bức tranh tổng thể hài hòa và đầy tiềm năng.

Gỡ bỏ những nhãn dán tiêu cực
Gỡ bỏ những nhãn dán tiêu cực

Xây dựng lòng tự trọng từ sự bao dung

Hành trình chuyển hóa từ sự tự ti đến tự trọng dịu dàng không phải là một cuộc lột xác ngoạn mục chỉ sau một đêm hay là việc cố gắng gồng mình lên để tỏ ra tự tin trước đám đông khi bên trong vẫn còn run rẩy. Nhiều người trong chúng ta thường lầm tưởng rằng mình cần phải tự tin rồi mới dám hành động nhưng thực tế thì ngược lại hoàn toàn. Chúng ta cần xây dựng lòng tự trọng trước. Tự trọng ở đây không phải là cái tôi cao ngạo hay sự kiêu hãnh xa cách mà là sự trân trọng và kính quý sự sống đang hiện diện trong hình hài của chính mình. Đó là năng lực nhận diện rõ ràng những giá trị tốt đẹp mình đang có đồng thời chấp nhận cả những phần còn mong manh và yếu đuối hay vụng về bằng một cái nhìn bao dung nhất. Khi ta biết cúi đầu chào những vết thương của mình với lòng trắc ẩn thì đó là lúc sự chữa lành thực sự bắt đầu diễn ra.

Đối thoại với vị quan tòa nội tâm

Một trong những bước quan trọng nhất để gỡ bỏ nhãn dán chưa đủ là học cách đối thoại lại với tiếng nói phán xét bên trong. Suốt bao nhiêu năm qua thì có lẽ chúng ta đã để cho vị quan tòa nội tâm ấy cầm quyền kiểm soát quá lâu. Vị quan tòa ấy luôn cầm sẵn cây thước kẻ để đo đếm và trừng phạt mỗi khi ta mắc sai lầm hay chậm chạp hơn người khác. Nhưng đã đến lúc chúng ta cần mời vị quan tòa ấy rời khỏi bục cao và thay thế bằng một người bạn đồng hành hiền lành và sáng suốt hơn. Thay vì chỉ trích rằng sao mình tệ thế thì người bạn ấy sẽ nói rằng mình đang học và sai lầm là một phần tất yếu của quá trình trưởng thành. Thay vì thúc ép phải chạy nhanh hơn thì người bạn ấy sẽ nhắc nhở rằng cứ đi đều bước và miễn là không dừng lại thì đích đến vẫn ở phía trước. Việc thay đổi tông giọng của cuộc đối thoại nội tâm từ kiểm soát trách phạt sang nâng đỡ soi sáng chính là chìa khóa để mở cánh cửa ngục tù của sự tự ti.

Đối thoại với vị quan tòa nội tâm
Đối thoại với vị quan tòa nội tâm

Hành động nhỏ kiến tạo niềm tin lớn

Lòng tin vào bản thân không được xây dựng bằng những lời hô hào sáo rỗng hay những câu khẳng định tích cực bề mặt mà nó được bồi đắp bằng những hành động khớp với giá trị sống mỗi ngày. Khi chúng ta hứa với mình sẽ dậy sớm để tập thể dục và chúng ta thực hiện được điều đó dù chỉ là mười lăm phút thì ta đang đặt một viên gạch vững chắc cho ngôi nhà tự trọng. Khi chúng ta cam kết sẽ dành thời gian lắng nghe người thân và chúng ta thực sự đặt điện thoại xuống để hiện diện trọn vẹn thì ta đang tưới tẩm cho hạt mầm uy tín với chính mình. Những hành động nhỏ bé nhưng nhất quán ấy chính là những bằng chứng sống động và chân thực nhất để thuyết phục tiềm thức rằng mình là người đáng tin cậy. Tự trọng đến trước và sự tự tin sẽ tự nhiên theo sau như bóng với hình. Chúng ta không cần phải cố gắng để trở nên tự tin mà chỉ cần tập trung sống thật trọn vẹn và trung thực với những cam kết nhỏ nhất của mình.

Sức mạnh của sự kết nối chân thành

Tôi nhớ những ngày đầu tiên khi mới bước chân vào cộng đồng thân thương này tôi mang theo một nỗi sợ hãi mơ hồ rằng mình sẽ bị lạc lõng giữa những con người có vẻ như rất an nhiên và sâu sắc kia. Nhưng rồi chính không khí ấm áp và sự chấp nhận vô điều kiện nơi đây đã làm tan chảy lớp băng giá trong tôi. Tôi nhận ra rằng cộng đồng không phải là nơi để trình diễn sự hoàn hảo mà là mảnh đất chung màu mỡ để mỗi người được phép là chính mình với tất cả những sự không hoàn hảo vốn có. Ở đây chúng ta được quyền nói ra nỗi sợ của mình mà không bị phán xét và được quyền thừa nhận mình đang lạc lối mà không bị chê cười. Khi một người dám cởi bỏ lớp mặt nạ để sống thật thì những người xung quanh cũng được truyền cảm hứng để làm điều tương tự. Chúng ta trở thành những tấm gương phản chiếu sự can đảm và lòng trắc ẩn cho nhau.

Trong vòng tròn cho và nhận của cộng đồng thì chúng ta học được cách đón nhận những phản hồi như những món quà quý giá thay vì những mũi tên tấn công. Khi tâm thế của ta chuyển từ sự phòng thủ sang sự cởi mở và cầu thị thì mọi lời góp ý đều trở thành dưỡng chất giúp ta lớn lên. Chúng ta bớt đi sự cô đơn trên hành trình gỡ bỏ những nhãn dán cũ kỹ vì ta biết rằng bên cạnh mình luôn có những người bạn đồng hành sẵn sàng lắng nghe và nâng đỡ. Sự hiện diện của họ nhắc nhở ta rằng mình không đơn độc và những khó khăn mình đang gặp phải cũng là những trăn trở chung của phận người. Chính sự kết nối sâu sắc này làm cho nền tảng của lòng tự trọng càng thêm vững chãi vì nó được neo giữ không chỉ bởi nỗ lực cá nhân mà còn bởi tình thương của cả một tập thể.

Sức mạnh của sự kết nối chân thành
Sức mạnh của sự kết nối chân thành

Kiên nhẫn chăm sóc khu vườn tâm hồn

Nuôi dưỡng sự tự trọng dịu dàng cũng giống như việc chăm sóc một khu vườn tâm hồn vậy. Chúng ta không thể mong cầu cây cối xanh tốt ngay lập tức nếu đất đai đã bị bỏ hoang và khô cằn quá lâu. Chúng ta cần kiên nhẫn nhổ bỏ từng gốc cỏ dại của sự so sánh và cần mẫn tưới tẩm từng giọt nước của lòng biết ơn và che chắn cho những mầm non hy vọng trước những cơn gió bão của cuộc đời. Mỗi ngày một chút thôi và mỗi ngày một nỗ lực nhỏ nhưng bền bỉ. Khi chúng ta bắt đầu biết trân trọng hơi thở của mình và biết ơn đôi bàn tay còn lành lặn để làm việc và biết ơn trái tim còn biết rung động trước cái đẹp thì tự nhiên cảm giác thiếu thốn sẽ dần tan biến. Sự đủ đầy không đến từ việc ta sở hữu bao nhiêu thứ bên ngoài mà đến từ việc ta cảm nhận được sự giàu có và phong phú ngay trong chính tâm hồn mình.

Ghi nhận hành trình nỗ lực của chính mình

Hãy thử dành một khoảng lặng trong ngày để ngồi yên và đặt tay lên trái tim mình và cảm nhận nhịp đập bền bỉ đang duy trì sự sống cho bạn. Hãy thì thầm với chính mình lời cảm ơn vì đã không bỏ cuộc và vì đã luôn cố gắng dù có những lúc mệt mỏi rã rời. Hãy nhìn lại chặng đường mình đã đi qua không phải để tiếc nuối hay tự mãn mà để ghi nhận sự trưởng thành của bản thân. Bạn của ngày hôm nay đã vững vàng hơn và đã hiểu biết hơn và đã bao dung hơn bạn của ngày hôm qua rất nhiều rồi. Đó chính là thành tựu đáng tự hào nhất mà không một danh hiệu hay giải thưởng nào có thể so sánh được.

Khi lòng tự trọng đã được khôi phục và nuôi dưỡng thì bạn sẽ thấy mình bước đi giữa cuộc đời với một phong thái hoàn toàn khác. Không còn sự khúm núm hay e dè và cũng không cần sự phô trương hay ồn ào. Bạn bước đi nhẹ nhàng nhưng vững chãi với một nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi. Bạn biết rõ giá trị của mình nằm ở đâu và bạn biết mình đang đóng góp điều gì cho cuộc sống này. Bạn không còn cần phải chứng minh điều gì với ai nữa vì bạn đã tìm thấy sự bình an và đủ đầy ngay trong chính ngôi nhà nội tâm của mình. Đó là vẻ đẹp của sự tự trọng dịu dàng và là vẻ đẹp của một đóa hoa đã thực sự hiểu và thương chính mình để rồi từ đó lặng lẽ tỏa hương dâng đời.

Mong rằng mỗi người trong chúng ta sẽ luôn giữ được ngọn lửa của lòng tự trọng ấy cháy sáng bền bỉ. Đừng để những cơn gió ngược chiều làm nó lụi tàn và đừng để những bóng tối của sự nghi ngờ che khuất đi ánh sáng của nó. Hãy cứ tin tưởng vào bản thân và hãy cứ gieo những hạt mầm thiện lành và hãy cứ kiên nhẫn chờ đợi ngày mùa về. Vì bạn xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất và vì sự hiện diện của bạn trên cuộc đời này chính là một món quà vô giá mà vũ trụ đã gửi trao. Hãy trân trọng món quà ấy bằng tất cả tình yêu thương và sự dịu dàng mà bạn có thể dành cho chính mình và cho cuộc đời này.

 

Để lại một bình luận

Lên đầu trang